Amazing Grace (My Chains Are Gone) Michael W. Smith

Amazing grace
How sweet the sound
That saved a wretch like me
I once was lost, but now I’m found
Was blind, but now I see
‘Twas grace that taught my heart to fear
And grace my fears relieved
How precious did that grace appear
The hour I first believed
My chains are gone
I’ve been set free
My God, my Savior has ransomed me
And like a flood His mercy rains
Unending love, Amazing grace
The Lord has promised good to me
His word my hope secures
He will my shield and portion be
As long as life endures
My chains are gone
I’ve been set free
My God, my Savior has ransomed me
And like a flood His mercy rains
Unending love, Amazing grace
The earth shall soon dissolve like snow
The sun forbear to shine
But God, Who called me here below
Will be forever mine
Will be

 

Be the change….

.

Vừa rồi thấy quốc hội họp về việc dừng dự án điện hạt nhân Ninh Thuận.


(Việt nam dừng điện hạt nhân Ninh Thuận)


Vui mừng ! 


Đó là cảm giác duy nhất.


Thảm họa Formosa, chặt phá rừng, hủy hoại tài nguyên là những việc hàng ngày ta nhìn thấy trên đất nước này.


Bạn ra đường, nghe về những “đại gia” gỗ, những kẻ tham nhũng, đục khoét đất nước, những thằng ăn cắp, quan liêu, các đồng chí thạc sĩ, tiến sĩ, giáo sư nhiều nhan nhản…..


Đất nước này nó thế ?


Nếu có 90 người mù và 10 người sáng, tôi tin rằng nếu cần người đại diện cho mình, một nhóm người mù sẽ đắc cử, trong đó sẽ không có nhiều “anh sáng” vì người mù sẽ hiểu tâm tư của người mù hơn những người sáng, họ cần người đại diện cho họ, nói lên suy nghĩ, tiếng nói của họ chứ không cần anh nào nhìn rõ nhiều thứ, hiểu nhiều thứ như anh sáng mắt kia mà không hiểu rõ họ.


Cũng không lạ khi một chính phủ đại diện cho 90 triệu người dân Việt nam, mà trong đó, tôi tin không phải lúc nào cũng có những người Việt nam ưu tú nhất của chúng ta ở trong đó. Chính phủ đại diện cho nhiều tầng lớp người dân Việt nam, họ đại diện cho những người lính một thời chiến đấu vì lý tưởng được dạy từ bé, họ đại diện cho những người nông dân lao động cực nhọc (ai cũng biết là trong chính phủ ta bây giờ, có khá nhiều nông dân thực sự, mặc dù họ đang giữ cương vị nào đó), rồi họ đại diện cho một tầng lớp, một “bộ phận không nhỏ” những kẻ cơ hội, tham nhũng, ăn chia mà ông Tổng bí thư vừa rồi có dùng từ “tự diễn biến, tự chuyển hóa trong Đảng” …..


(Tự diễn biến, tự chuyển hóa trong Đảng)



Nếu ra ngoài đường, bạn có thể sẽ thấy đám đông nhảy vào đánh đấm một thằng ăn cắp hoặc một thằng trộm chó đến chết; bạn sẽ thấy chú hàng xóm thản nhiên khạc nhổ trước mặt bạn mặc dù bạn và ông ta chẳng có hiềm khích gì; bạn sẽ thấy trẻ em, người lớn thản nhiên xả rác ra đường, lên bãi cỏ, sông hồ, bờ biển tuyệt đẹp của chúng ta; bạn sẽ thấy người dân thản nhiên vạch chym, ỉa đái bậy bất cứ chỗ nào họ nhìn thấy;  bạn có thể sẽ thấy những xe chở gỗ lậu chạy như bay trong thôn; bạn sẽ thấy đại gia nọ, đại gia kia đi xe đắt tiền, ở khách sạn hạng sang nhưng tiếng Anh bẻ đôi không biết, cư xử như một thằng trọc phú, nhà hắn mua ở khắp nơi, hắn chặt không biết cơ man nào là rừng ở ta, ở Lào…; bạn có thể sẽ thấy một thằng đi rình bắt những con sóc đáng yêu cuối cùng ở công viên, bạn sẽ thấy những thằng có những cái bẫy điện vô hồn bắt đi tất cả những con chim còn sót lại trên bầu trời của chúng ta; bạn sẽ thấy người nông dân thản nhiên phun thuốc trừ sâu trước khi thu hoạch đem bán và ruộng rau để gia đình họ ăn luôn là một thửa riêng; bạn sẽ thấy những “thương gia” thản nhiên ngâm tẩm hóa chất để những đồ thiu thối được đem bán và đặt trên bàn tiệc cho đồng loại họ ăn; bạn tham gia giao thông luôn bị những người khác chen lấn, cắt đầu xe, vượt lên, bóp còi inh ỏi, muốn về trước, việc bạn ở lại là việc của bạn, họ phải đi trước…. .


Vâng, và bạn mong chờ gì ở những con người như thế bầu lên hoặc ủng hộ một chính phủ tốt đẹp ?


Tôi khẳng định rằng một chính phủ tốt đẹp không thể sống nổi với một đám dân như thế.


Và đã sản sinh ra những người với một lý tưởng cuồng tín, không thể thành hiện thực. Đám người này luôn tỏ ra tốt bụng và trung tín. Họ rất đông, sẵn sàng đè bẹp những ai chống lại họ. Họ luôn nhìn đất nước lạc quan vì đất nước đang trong tay họ. Họ cho rằng hầu như tất cả các việc họ làm đều sáng suốt. Ai cũng sợ đám người này vì họ đông, họ có vũ khí. quân đội và cảnh sát.



Và một tầng lớp cơ hội, ăn theo mọc lên. Chúng len lỏi, khôn ngoan, nằm trong đám người cuồng tín kia, khó phát hiện như một con thú biết đổi màu. Chúng tham gia điều hành chính phủ. nằm trong quân đội, cảnh sát, chúng “tự diễn biến, tự chuyển hóa”  như lời đồng chí Tổng bí thư nói.



Và chúng phá cho đất nước này tan tành vì quyền lợi của riêng chúng.


Bạn còn tin là một đất nước có đa số là người…mù kia có thể có một chính phủ tốt đẹp ?



Ông Gandhi có một câu tôi rất thích : ” Be the change you wish to see in the world”; tạm dịch:  ” Hãy chính là sự thay đổi bạn mong nhìn thấy trên thế gian”.





Trong Kinh thánh, sách Rô-ma 13:1-6 có câu:

“Mọi người phải vâng phục các đấng cầm quyền trên mình; vì chẳng có quyền nào mà không đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định” (Rô-ma 13:1).


Vì một lý do nào đó, sẽ có một chính phủ tồn tại bởi logic đó.


Formosa, điện hạt nhân, xe chở cồng kềnh đâm chết trẻ em, thuốc sâu, ngâm tẩm hóa chất, giết người trộm chó hay ăn cắp, xả rác….là những thứ dốt nát, ngu xuẩn đang hàng ngày diễn ra trên đất nước này.

Phan Anh cạo đầu gửi thông điệp bảo vệ tê giác



Nếu bạn nhìn thấy những thứ đó, cố gắng hàng ngày làm tốt hơn, “cố gắng trở thành người tốt, sống có tâm và có tình” như hiện tượng MC Phan Anh thời gian qua; tôi tin là xã hội ta sẽ tốt hơn.


(Phan Anh)


Lòng tốt có tính lan tỏa, và tôi tin rằng một chính phủ tốt sẽ sống được với những người dân tốt 

Song để sống tốt không dễ, chúng ta phải cố vì bản chất con người là xấu.




Có những loài cá, chúng không thể sống trong làn nước sạch và ngược lại.



Và cũng phải cảm ơn chính phủ của ông Phúc đã làm được việc hủy bỏ cái điện hạt nhân kia; cá nhân tôi,  tôi thấy nó tiến bộ hơn cái chính phủ của ông Dũng.


Dù sao, đất nước này nó cũng đang phát triển, dù ở tốc độ nào…..


Hãy là sự đổi thay  (Be the change…..”) !



HQ

Mất điện


Chuyện “Mất điện” là chuyện vớ vẩn, trước khi đọc, ta tìm hiểu tiểu sử Robertino Loretti và nghe giọng hát của ông thủa vàng son cho nó thư giãn cái đã:

(DNOL) – Sau Robertino, không ít ca sĩ nổi danh đã ca lại những bài ấy, với sự xử lý kỹ thuật có thể còn hoàn hảo hơn nhiều cậu bé tự học ở tuổi 13-14 thuở nào; ấy vậy mà khi nghe lại, ít ai khỏi cảm giác bùi ngùi trước một giọng hát hết sức trong sáng, mong manh và ngơ ngác trước cuộc đời của Robertino Loretti.
Robertino Loretti chào đời tại Roma ngày 22-10-1947 trong một gia đình nghèo khó, cha mẹ có cả thảy 9 người con. Năm cậu lên 10 tuổi, do cha bị ốm và không thể kiếm tiền nuôi gia đình, cậu bé đã phải bươn chải với nhiều nghề, lúc thì phụ trong một lò bánh mỳ, khi thì ở một tiệm cà phê. Sở hữu giọng hát trong trẻo và hồn nhiên trời phú, cộng với lòng say mê có thể hát ở bất cứ nơi nào, dù là đang làm việc vất vả, chẳng bao lâu, cậu bé Robertino đã được mọi người xung quanh để mắt tới.

Đặc biệt, Robertino là một trong vài ngôi sao phương Tây vô cùng hiếm hoi có dịp công diễn tại Liên Xô và trở thành ca sĩ ngoại quốc được ưa chuộng nhất của mọi thời đại ở xứ sở cộng sản này.
Có lúc Robertino được cho là còn nổi tiếng hơn cả Vua nhạc Rock Elvis Presley. Chính Elvis, thời gian này, cũng đã hát lại (cover) bản tiếng Anh của ít nhất 1 ca khúc đã nổi tiếng dưới sự trình diễn của cậu bé người Ý.
Năm 1961 đến với Robertino Loretti như một thời khắc định mệnh. Đi biểu diễn không ngừng, hát hết sức lực, kiếm được nhiều tiền hơn bao giờ hết, nhưng bước vào tuổi 14, giọng hát tenor trong trẻo, dễ thương của cậu đã không còn nữa. Cảm thông với người nghệ sĩ đã sang tuổi trưởng thành, chấp nhận chất giọng baritone của Robertino trong những năm tháng sau đó, nhưng đối với đại đa số người hâm mộ, cậu bé thần đồng đã không còn nữa!

Vẫn hát và hát không ngừng; đến nay đã bán được gần 60 triệu đĩa, một con số đáng nể; còn được mời công diễn tại Nga và Trung Quốc khi đã ở độ tuổi “lục tuần“; nhưng thực sự, ngày nay, rất ít ai còn biết Robertino ra sao, làm gì và ở đâu.

Cho dù, ông vẫn sinh sống tại Roma – là láng giềng của hai tài tử điện ảnh lừng danh Sophia Loren và Marcello Mastroianni và sở hữu nhiều nhà hàng, quán bar, câu lạc bộ… – nhưng, vinh quang thực sự của ông đã chấm dứt cách đây tròn 45 năm!

Đối với nhiều thế hệ người Việt, Robertino Loretti còn mãi với những ca khúc chứa trên loại đĩa than to kềnh càng đầu thập niên 60, được mang về Việt Nam từ các quốc gia Đông Âu, hoặc từ lời Việt do nhiều nhạc sĩ đặt.

Sau Robertino, không ít ca sĩ nổi danh đã ca lại những bài ấy, với sự xử lý kỹ thuật có thể còn hoàn hảo hơn nhiều cậu bé tự học ở tuổi 13-14 thuở nào; ấy vậy mà khi nghe lại, ít ai khỏi cảm giác bùi ngùi trước một giọng hát hết sức trong sáng, mong manh và ngơ ngác trước cuộc đời của Robertino Loretti.

Bởi lẽ, đó là những bài ca đượm ký ức thời gian – của giọng hát một thời và mãi mãi

Bài viết được trích từ “Robertino Loretti, một thời và mãi mãi” của tác giả Lê Hòa do Thời báo Doanh nhân Online (http://doanhnhan.asia/news/1621/robertino-loretti-mot-thoi-va-mai-mai.htm) đăng tải ngày 5/5/2009.

Tiếc nuối một thời xa xưa, một thời vàng son là ý nghĩa của “Donna Donna” trong bản dịch tiếng Pháp.
Robertino Lorreti vẫn sống vẫn hát, nhưng nhiều người cứ tưởng ông đã mất. Tuổi nhỏ quá vinh quang đã che lấp toàn bộ quãng đời còn lại của ông.

TheoBách khoa toàn thư mở Wikipedia, “Dona Dona” hay “Donna Donna” (דאָנאַ דאָנאַ “Dana Dana”, דאָס קעלבל “Dos Kelbl”) là một ca khúc nhạc đồng quê trữ tình nổi tiếng trên khắp thế giới với hai bản dịch tiếng Anh và tiếng Pháp được chọn nghe nhiều nhất. Bản dịch đầu tiên tiếng Anh kể về tâm sự của một chú bò con, bị đem ra chợ bán, và ước vọng tự do. Bản dịch tiếng Pháp hơi khác, là câu chuyện của một bé trai có ước muốn trở thành người lớn, nhưng khi đạt được giấc mơ cậu lại hối tiếc vì đã vứt bỏ quãng đời thơ ấu quá đỗi đẹp đẽ.
Tại Việt Nam, nhạc sĩ Trần Tiến đã thực hiện phần dịch thuật với nội dung gần sát với bản dịch tiếng Pháp. Bản dịch tiếng Việt gồm hai phiên bản nhưng giờ mọi người hay nghe phiên bản thứ hai hơn.

Bản tiếng Pháp:

Il était une fois un petit garçon
Qui vivait dans une grande maison
Sa vie n’était que joie et bonheur
Et pourtant au fond de son cœur

Điệp khúc:
Il voulait devenir grand
Rêvait d’être un homme.
Chaque soir il y pensait
Quand sa maman le berçait
Donna Donna Donna Donna
Tu regretteras le temps
Donna Donna Donna Donna
Où tu étais un enfant…

Puis il a grandi, puis il est parti
et il a découvert la vie
Les amours déçues, la faim et la peur
et souvent au fond de son cœur

Điệp khúc:
Il revoyait son enfance
Rêvait d’autrefois
Tristement il y pensait
et il se souvenait Donna Donna Donna Donna
Tu regretteras le temps
Donna Donna Donna Donna
Où tu étais un enfant…

Parfois je pense à ce petit garçon, Ce petit garçon que j’étais.vvv

Bản dịch của Trần Tiến

Mái nhà xưa yêu dấu, bức tường rêu phong cũ
nơi cậu bé qua những ngày thơ ấu.
Muốn mình mau khôn lớn. Giữa đùa là yên ấm,
em ngồi ước mơ bước chân giang hồ.

Điệp khúc:
Mơ bay theo cánh chim ngang trời, biển xa núi chơi vơi.
Mơ bay đi khát khao cuộc đời. Một đêm nhớ tiếng ai ru hời.
Donna Donna Donna ngủ đi nhé.
Ngoài trời đường nhiều gió tuyết rơi.
Donna Donna Donna ngủ đi nhé.
Hãy nằm trong cánh tay của mẹ.

Có một người đàn ông, trước thềm nhà rêu phong
bỗng ngồi khóc nhớ những ngày thơ ấu.
Sống đời bao cay đắng, tóc bạc phai mưa nắng.
Tay đành trắng những giấc mơ thơ dại.

Điệp khúc:
Đi qua bao núi sông gập ghềnh.
Cuộc tình mãi lênh đênh.
Đi qua bao tháng năm vô tình, một đêm nhớ tiếng ru mẹ hiền.
Donna Donna Donna ngủ đi nhé.
Ngoài trời đường nhiều gió tuyết rơi.
Donna Donna Donna ngủ đi nhé,
Hãy nằm trong cánh tay của mẹ oo-ooh-oo…
Giờ này người đã khuất xa tôi. oo-ooh-oo…
Uớc ngàn năm bé trong tay người.

Tiếc thương của Tuấn Dũng

Ánh đèn vàng hiu hắt, khói trầm cay đôi mắt.
Em nằm đó sao thôi cười thôi nói?
Dáng buồn còn vương nét. Mắt huyền giờ đã khép.
Em nằm đó như đang mơ mộng gì.

Điệp khúc:
Em theo mây bay quên cuộc đời, đời đầy nghĩa thương đau.
Mây đưa em bay đi tìm trời, và nơi đó em có nhớ tôi.
Em ơi em ơi em, hỡi người yêu dấu!
Sao em yêu vội sớm ra đi.
Em ơi em ơi em, hỡi người yêu dấu!
Đau lòng thay phút giây xa rời.

Tiếng đàn ai buông lơi, tiếng đàn như tiếng khóc
rung từng phím tơ não nùng ai oán.
Khiến lòng tôi thổn thức, khiến lòng tôi ray rức.
Môi mặn đắng nước mắt thương tiếc nàng

Điệp khúc:
Em theo mây bay quên tình người,
người đầy những dối gian.
Mây đưa em bay đi về trời, và nơi đó em có nhớ tôi.
Em ơi em ơi em, hỡi người yêu dấu!
Sao đôi ta vội sớm chia ly!
Em ơi em ơi em, hỡi người yêu dấu!
Thế rồi tôi mất em suốt đời!

Mất điện:

Mùa hè, ở Hà Nội nóng lắm!

Ngày xưa, thời bao cấp, tôi và bố tôi đổ nước ra nhà, cởi trần, nằm dưới sàn nhà mới cảm thấy đỡ nóng. Ngày đó, nhà cấp 4 chỉ có một tầng, lại không có trần chống nóng nên hơi nóng xuyên vào, len lỏi, hầm hập như cái lò nung.

Đất nước có thay đổi, thời gian đó, tôi lại ở nước ngoài. Ông anh họ tôi đến thăm tôi trong những ngày tôi ở Đức. Nhà tôi ở tầng 4, ở trên có tầng mái để mọi người phơi quần áo. Trên đó vừa tối vừa nóng.

Khí hậu ở Đức vào mùa hè không nóng lắm, tuy nhiên, tầng áp mái thì vẫn nóng do ánh nắng mặt trời rọi suốt ngày. Nếu ai lên đó một lúc thì cũng vã mồ hôi, nhưng cũng không thể nóng bằng nhiệt độ mùa hè ở Hà Nội trong căn nhà cấp 4 thời đó.

Một hôm, ông anh tôi leo lên tầng áp mái phơi quần áo với tôi; lúc xuống, anh bảo là nhiệt độ ở trên tầng áp mái nóng gần bằng nhiệt độ ở Hà Nội lúc này.

Anh tôi là người Hà Tĩnh, học giỏi, được đi học tại nhiều nước tư bản, thông minh, chịu khổ giỏi và bây giờ là giáo sư, phó viện, Đảng viên…Anh tôi bảo là bây giờ so với ngày xưa thì sướng hơn nhiều, sức chịu đựng của anh cũng tốt, nhưng leo lên trên tầng áp mái cũng chẳng dễ chịu gì.

Ngày tôi đi, Hà Nội đang còn khổ lắm, thấy anh tôi nói vậy, tôi sợ quá và tìm mọi cách ở lại Đức thêm …. năm, bảy năm nữa.

Đó là chuyện ngày xưa. Bây giờ đỡ hơn nhiều vì nhiều nhà có điều hoà bật ù ù suốt ngày, nhưng khổ một cái là phụp một cái, thỉnh thoảng lại mất điện (!).

Người ta quen với cái khổ thì lâu mà quen với cái sướng thì nhanh. Bây giờ, sướng quen rồi nên mất điện là người ta nháo nhác.

Có hôm, đúng vào ngày các vùng ngoại thành đốt rơm, khói mịt mù bao trùm toàn thành phố, điện mất, ngoài trời không một chút gió, các bác lao công quét rác mù mịt, tôi cho vợ con lên xe chạy ra ngoại thành và bắt đầu cảm thấy thở được.

Người ta có thể sống được trong nhiều hoàn cảnh khắc nghiệt. Lớp người chúng tôi đã sướng hơn nhiều so với các bậc cha anh. Nhiều lúc, nhìn những khúc phim tư liệu, tôi thấy những đứa trẻ 3,4 tuổi đang đứng khóc bên cạnh cha mẹ chúng là những cái thây nằm bất động, người qua lại vẫn hoảng loạn chạy trong tiếng pháo kích mà thấy xót xa cho những thế hệ. Mỗi lúc như vậy, khi khổ cũng như khi sướng, khi vui cũng như khi buồn, tôi nhìn con tôi, tôi cảm thấy mình may mắn lắm, chúng nó may mắn lắm.

Tuy vậy, cái may mắn đó sẽ kéo dài được bao lâu nếu chúng ta không nghĩ từ bây giờ và làm gì đó cho thế hệ mai sau.

HQ

Mời các bạn nghe bài hát Donna donna, lời tiếng Anh! Nhưng khi cô ấy đang thu bài hát thì lại mất điện nên bài hát không được thu trọn vẹn.
Biết làm sao(!!??)

Donna donna
1. On a wagon bound for market
There’s a calf with a mournful eye.
High above him there’s a swallow
Winging swiftly through the sky.

How the winds are laughing
They laugh with all their might
Laugh and laugh the whole day through
And half the summer’s night.

Dona dona dona dona
Dona dona dona don
Dona dona dona dona
Dona dona dona don

2. “Stop complaining,” said the farmer
“Who told you a calf to be;
Why don’t you have wings to fly away
Like the swallow so proud and free?”

3. Calves are easily bound and slaughtered
Never knowing the reason why.
But whoever treasures freedom,
Like the swallow must learn to fly

Dịch bản Anh:
1. Có chú bê bị trói với con mắt buồn rầu
Trên chiếc xe dành cho phiên chợ.
Cao, trên nó có một con én
Sải cánh lướt xuyên bầu trời.

Những ngọn gió đang cười,
Chúng dốc sức cười.
Cười và cười suốt ngày và đến nửa đêm mùa hạ.

Dona dona dona dona
Dona dona dona don
Dona dona dona dona
Dona dona do..na.. don…

2.”Đừng than vãn nữa!” người nông dân nói.
“Ai bảo mày là một con bê,
Sao mày không có cánh để bay đi
Như con én tự do và kiêu hãnh?”

3. Những con bê thì dễ bị trói và giết thịt,
Có bao giờ biết lý do tại sao?
Nhưng nếu ai ấp ủ tự do,
Thì phải học bay như én.

Dona dona dona dona
Dona dona dona dona
Dona dona dona dona
Dona dona do..na…don…

www.huyquangpiano.com

Văn hóa “Chuột chết”

.
 
Chào buổi sáng !
 
Số phận con người hay một quốc gia xuất phát từ những hành động của quốc gia hay con người đó. Hành động được dẫn dắt bởi thói quen, thói quen bắt nguồn từ văn hóa, văn hóa dân tộc hay con người xuất phát từ tín ngưỡng hay tôn giáo.
 
Tóm lại, từ tín ngưỡng hay tôn giáo sẽ dẫn dắt, quyết định số phận của một con người hay cả dân tộc.
 
Chủ nghĩa vô thần đã có từ rất lâu trong lịch sử chứ không phải bây giờ mới có. Chủ nghĩa Cộng sản chỉ là một hình thức khác của chủ nghĩa vô thần được tồn tại đến hôm nay. Trong thế giới tự do, cũng có rất nhiều người vô thần, họ dùng hầu như cả cuộc đời để chống lại thuyết hữu thần hoặc cụ thể và gay gắt nhất là chống lại Chúa Trời. 
 
Vô thần cũng là một loại tín ngưỡng, tín ngưỡng vào loài người, vào chính con người, chính họ, và hình tượng rằng “có sức người sỏi đá cũng thành cơm” (Hoàng Trung Thông).
 
Những người theo thuyết vô thần hay thần thánh hóa con người.
 
Có những con người được cho là rất giỏi giang hoặc nhà bác học lớn cũng có tư tưởng vô thần, chống lại Thượng Đế. 
 
Họ trở thành một trong những chỗ tựa cho tư tưởng vô thần.
 
Không phải vô thần là chỉ có Chủ nghĩa Cộng sản.
 
Người ta hỏi là cái gì đã tạo ra văn hóa Mỹ ? Tôi trả lời là tôn giáo ? Tôn giáo nào ? Tin lành nói chung. Tin lành có nhiều trường phái. Nói chung, Tin Lành là những luồng tư tưởng muốn thờ phượng Chúa của họ theo cách riêng của họ chứ không muốn bị ai áp đặt, lên án hay truy bức.
 
Tất nhiên, nước Mỹ không phải chỉ có Tin Lành, nó có cả người Công giáo La mã, có cả người theo đạo Hồi, đạo Phật, vô thần, ở Mỹ cũng có Đảng Cộng sản,,,.nhưng đa số ở Mỹ là người Tin lành thuộc các trường phái khác nhau.
 
“Ý tưởng về Tự do Mỹ ” (the idea of Amirican freedom) bao gồm một cuộc sống tốt hơn, tự do Chính trị, tự do Tôn giáo… luôn là hướng vươn tới của Tự do Mỹ. Bạn muốn vào và ở Mỹ, bạn phải là người thực sự bị đàn áp về tôn giáo hoặc Chính trị bởi một thế lực nào đó, hoặc bạn phải là người giàu có theo cách mà người Mỹ chấp nhận được, hoặc bạn phải là người giỏi giang mà nước Mỹ cần, về cơ bản là vậy, các tiểu xảo nhỏ khác để bạn có thể vào hoặc ở Mỹ ta không cho vào cái tổng kết chung.
 
Lịch sử nhập cư của nước Mỹ là những người Tin lành muốn tách ra khỏi giáo hội Anh, những người Tin lành hoặc giáo phái khác muốn thờ phượng Chúa của mình theo cách riêng mà không sợ bị ai áp bức, là những người Ai len muốn thoát ra khỏi nạn đói thế kỷ 19 và muốn tìm cuộc sống tốt hơn, là những người Do thái muốn thoát ra khỏi Nga vì bị kỳ thị, đàn áp bởi chủng tộc của họ…..
 
Văn hóa Tin Lành đã tạo ra phong cách Mỹ, một miền đất hứa mà các Giáo hội, tín hữu Tin lành đang cầu nguyện và bằng mọi cách để bảo vệ miền đất hứa, bảo vệ cái văn hóa đó bởi sự xâm lấn của các văn hóa khác ngoài nước Mỹ và ngay bản thân ở trong nước Mỹ.
 
Cái gì đã tạo ra văn hóa Việt nam ?
 
Đa số là từ Phật giáo, Khổng giáo, Đạo Thờ ông bà và mới đây là “tín ngưỡng vô thần” và cụ thể là Chủ nghĩa Cộng sản, và có thể nói còn một “tín ngưỡng” nữa là Chủ nghĩa yêu nước, chủ nghĩa dân tộc…..
 
Ở Trung Quốc, Phật giáo nhiều, Khổng giáo, Lão giáo, và đặc biệt hiện nay là Chủ nghĩa Cộng sản đang thống trị. 
Điều gì đang xảy ra ở đó ?
 
Ở Ấn Độ, cái nôi của Phật giáo, rồi Hindu, Yoga, Hồi giáo cũng nhiều và bạn thấy điều gì đang xảy ra ở quốc gia này ?
 
Lâu rồi, sáng dậy, vợ tôi mở cửa và thấy một túi rác to để ngay trước cửa, vợ tôi tinh ý nhìn thấy hóa đơn điện trong đó, mở ra và tìm được địa chỉ người vứt rác, mang rác đến trả cho họ, yêu cầu họ mang đến nơi tập trung rác chứ không phải trước cửa nhà tôi.
 
Rồi một sáng không lâu sau đó, có một con chuột to chết nằm ngay trước cửa. Tôi cho rằng chắc con chuột đó yếu quá, đến trước cửa nhà tôi thì lăn ra chết. Tôi lặng lẽ mang con chuột chết ra nơi tập trung rác cách đó khoảng 150 m.
 
Chúc một buổi sáng tốt lành !
 

Sáng nay, tôi lại mở cửa, và lại thấy một con chuột to như con hôm nọ, cũng nằm chết ngay trước cửa nhà. 
 
Lần này, tôi không cho rằng con chuột này cũng yếu quá, đến cửa nhà tôi thì lăn ra chết.
 
Khi một buổi sáng cuối tháng 9, thu sang, tạm biệt vợ con đi làm, mở cửa ra, chúng ta được “good morning” bởi một con chuột chết, bạn sẽ nghĩ sao ?
 
Là người thích tìm nguyên nhân, ngọn ngành của nhiều sự việc, tôi tìm hiểu xem cái gì đã tạo ra cái văn hóa chết tiệt đó, và sau một hồi suy nghĩ……
 
 
 
 
Tôi phát hiện ra rằng đó là cái Văn hóa “Chuột chết” !
 
 
 
 
 
Hà nội sang thu 2016

Lối tư duy, phong cách chơi, sống và viết

.

Vừa rồi, tình cờ, tôi có đọc một vài bài viết trên facebook của 2 người tôi cho là đặc biệt. Mỗi bài viết của họ lên đến hàng mấy ngàn người like, có những bài viết được đến hàng chục ngàn like.  Hẳn người ta nghĩ đây phải là những tri thức đại tài, những vĩ nhân vì thông thường, người ta viết, được vài chục, vài trăm người like hoặc ngàn like đã là oai lắm. Tôi ngạc nhiên và đọc một số bài của họ.

Người thích, bình luận cũng nhiều, nhưng đa số là những người dùng từ một cách bỗ bã, tất cả những từ ngữ được tránh trên những văn bản nghiêm túc đều được dùng “rộng rãi” trong những bình luận .

Có lẽ một vài lần, tôi cũng đọc những stt được chia xẻ của họ và có chia xẻ lại vì cách viết lưu loát, văn phong hóm hỉnh, thể hiện một người được đào tạo, chịu khó học hỏi….

Tuy nhiên, một người chịu khó học hỏi, có kiến thức nhất định, chưa chắc đã phải là một người khôn ngoan.

Cũng là người đi nhiều nơi trên thế giới, đã được lưu lại ở nơi gọi là thế giới văn minh hơn chục năm, ăn sống làm việc cùng họ, điều cảm nhận khi về Việt nam là tôi thấy dân tộc ta kém phát triển về nhiều mặt, trong đó có trình độ nhận thức của người dân.

Điều đó không có gì là vui, tuy nhiên, nếu ta được sinh ra trong hoàn cảnh giống như họ, không được đào tạo, dạy dỗ đúng cách, không được đi đó đây để nhìn thế giới, thử hỏi, liệu ta có hơn họ ?

Có thể chúng ta đã có những cố gắng, nhưng sinh ra trên đời, mỗi người một thân phận, một cơ thể, một hoàn cảnh, liệu chúng ta có đi hết cuộc đời người ta để hiểu hết những gì xảy ra đối với họ để thực sự hiểu họ hay không ?

Tôi không cho rằng số đông luôn khôn, nhưng luôn cho rằng số đông là bầy cừu, là ngu dốt, là đáng khinh…, tôi không đồng tình.

Khi tìm hiều những bài viết của 2 người đặc biệt tôi kể trên để hiểu tại sao nhiều người thích đến vậy, tôi thấy có điều lặp lại là rất nhiều các bài viết của họ hay đi ngược lại dư luận xã hội đang quan tâm, gây tranh cãi gay gắn ở những người tham gia, nhục mạ, đòi chém giết nhau cũng có… Ví dụ điển hình là vụ Formosa, họ đứng ra lập luận rằng việc đó là bình thường, các nước phát triển cũng vậy, đã có giai đoạn như thế, thiên nhiên sẽ có khả năng tự phục hồi…..; khi đoàn xe của Thủ tướng Phúc vào phố cổ Hội An, người ta nhao nhao phản đối thì họ đứng ra bênh vực đoàn xe và Thủ tướng; trong khi người dân đói khổ, nợ công lên cao, chính phủ xây tượng đài HCM, họ ủng hộ;  rồi vụ chở thi thể bằng xe máy gần đây nhất, họ đứng ra chịu búa rìu của dư luận, cho rằng việc đó không có gì là lạ, là bình thường trong hoàn cảnh Việt nam, bệnh viện không có lỗi….

Healthy lifestyle (phong cách sống lành mạnh)

Thế giới phân cực là điều hiển nhiên. Như chúng ta đang thấy: có chiến tranh – hòa bình, có cái xấu – cái tốt, đen – trắng, có điện âm – điện dương, mặt trăng – mặt trời, ngày – đêm, đàn ông – đàn bà, có Nga xô, Trung Quốc – có Mỹ và liên minh Châu  Âu đối trọng, có báo lề phải – báo lề trái, có Chủ nghĩa Cộng sản – có các nền Dân chủ, có người ghét Formosa thì phải có không ít người cho nó là Ok thì nó mới có cơ tồn tại ở Việt nam.

Và cũng vì vậy, việc Thủ tướng Phúc đi vào phố cổ, Formosa hay chở xác trên xe máy phải có một hoặc nhiều người cho là bình thường, thậm chí cho là đúng, là cần thiết thì những việc đó mới xảy ra.

Không biết do chủ ý hay tình cờ, các bài viết của 2 nhân vật đặc biệt kể trên đều tập trung đi ngược lại dư luận xã hội, đặc biệt là dư luận của những người có tư tưởng thân Mỹ – Phương Tây, gọi họ là “đám dân chủ”, và không tiếc lời xỉ vả họ bằng những ngôn từ khó nghe.

Tôi không nói tất cả các dư luận xã hội đều đúng, nhưng “không có lửa thì không có khói”. Các bài viết của 2 nhân vật này mới đọc thấy sắc sảo, kiến thức được chắt lọc, ngôn ngữ hóm hỉnh, đôi khi hơi bậy một cách có duyên, dễ làm người đọc lôi cuốn nhưng khi tìm hiểu, phân tích kỹ, ta thường thấy nó không đi được đến ngọn nguồn của từng vấn đề, vẫn thể hiện nhìn vấn đề trên phương diện chủ quan, vì nếu tôi không nhầm thì 2 người này còn tỏ ra một cách có chủ ý để hài hước hoặc có thể họ nghĩ mình thế thật về kiến thức có một không hai của họ.

Như đã nói, Việt Nam là nước kém phát triển về nhiều mặt, một công dân Việt Nam vượt qua được khó khăn để đến được một nước văn minh nào đó, học hành, được xã hội đó công nhận, dùng đến, thì đó là một vinh hạnh, một hạnh phúc cho họ, và đối với rất nhiều người Việt Nam đang phải sống cuộc sống có rất nhiều vấn đề ở Việt nam, cuộc sống của những người đã “thoát ra” như trên nhiều khi là giấc mơ của nhiều người.

Đối với Việt Nam, họ là những người tạm gọi là thành công “vượt ngục”, nhưng trong xã hội văn minh, họ là mắt xích, là một người bình thường, thậm chí hơn cả bình thường trong con mắt của người bản xứ. Họ có thể được coi là “thông minh” trong con mắt của nhiều người Việt Nam tại quê nhà, “thông minh” dưới óc quan sát của một dân tộc kém phát triển, và không phủ nhận, để được như thế, khi họ đã phải trải qua nền giáo dục XHCN (bị nhồi nhét nhiều thứ không cần thiết), quả thật là không dễ; song, tưởng mình là ai, là cái gì đó sáng chói, hoặc giả làm ra mình như thế, theo tôi, đó là sự ngộ nhận hoặc sai về cách tư duy.

Kể cả họ có là tiến sĩ, giáo sư hay gì đi nữa, trong xã hội văn minh, đó là một nghề giống như nhiều nghề khác, kể cả chính trị gia…., họ vẫn bị chỉ trích, đôi khi lên án để họ tiếp tục học hỏi, để trở thành mắt xích quan trọng hơn trong một xã hội mà mỗi người đều có chỗ đứng của mình, tôn trọng lẫn nhau, tương tác, hỗ trợ lẫn nhau, và như thế là sự may mắn, là sự cố gắng của mỗi người, của cộng động, và nếu bạn tin Chúa, đó là ơn phước của Chúa chứ không phải tự coi mình là ai, gọi ai đó là đám nọ, đám kia ngu dốt, “vàng vẩu” (tôi đoán từ này nghĩa là người da vàng, răng vẩu – tức người Việt nam)…..

Tôi cũng không loại trừ 2 người đặc biệt kia cố tình gây ra các tranh cãi xã  hội bằng cách đưa ra những quan điểm ngược lại với một trào lưu nào đó để có nhiều like, để nổi tiếng, đôi khi để giải trí vì nếu sống trong một xã hội phát triển, họ chẳng là gì để người bản xứ để ý; cũng không loại trừ họ muốn làm gì đó để mở mang kiến thức phản biện của xã  hội, để xã hội có cái nhìn đa chiều hơn về mỗi vẫn đề, và họ muốn “cống hiến” cái gì đó cho nơi họ sinh ra…

Tuy nhiên, trong một xã hội như kiểu Việt Nam, khi quan chức có quá nhiều vấn đề giống như người dân, khi tìm cách bảo vệ cho một tư duy cũ nát, đôi khi ngu dốt, nhàm chán vì bất cứ lý do gì, tôi cho không phải là một ý hay. Nếu tư duy con người thích làm việc xấu để tồn tại (thực ra, làm việc xấu dễ kiếm tiền hơn việc tốt), và tự cho rằng thế giới là phân cực, việc xấu là tất yếu, chuyện mình làm việc xấu để kiếm tiền cũng là tất yếu, và nếu tư duy theo cách đó thì chúng ta không thể xây dựng một xã hội văn minh mà trong đó cái tốt nhiều hơn cái xấu.

Cũng như trong bản thân mỗi chúng ta, bao giờ cũng có phần “ngườivà phần “con”, nó có thể là tất yếu, nhưng nếu chúng ta để phần “con” lần át phần “ngườithì đó không phải là cái đích chúng ta muốn tới cho bản thân, gia đình và xã  hội.

Nếu ai đó lấy cái tạm gọi là qui luật mâu thuẫn của thế giới để bao biện cho hành động xấu của mình vì bất cứ lý do gì tôi cho là không ổn, sai trong tư duy.

Tổng thống Obama đến Việt Nam, ăn bún chả Liên Hương. Quán bún bây giờ có lẽ tên là Bún Chả Obama, người đến đông nghịt, mặc dù bún chả vẫn thế, có phần kém hơn do lượng cầu vượt quá khả năng cung. Chủ quán còn định để riêng bát chén ông Obama ăn, cho vào tủ trưng bày, trong quán bây giờ treo đầy ảnh Obama, nhà tôi hôm qua còn định rủ nhau đến đó ăn cho vui….

Kinh doanh phát đạt chưa từng thấy ở quán Liên Hương.

Trong thế giới phân cực, thử hỏi Putin hay Hồ Cẩm Đào đến đâu đó ăn gì đó xem có thằng nào quan tâm không ?

Tôi tin là sẽ có một số người rất “sâu sắc” sẽ đến đó quan sát, có thể ăn ở đó, hoặc có thể làm những phản biện xã hội lớn rằng có Obama thì phải có Putin, Hồ Cẩm Đào, và lấy Hồ Cẩm Đào + Putin ra so sánh với Obama và cho rằng Putin + Hồ Cẩm Đào là những tài năng bất diệt, ca ngợi hết lời 2 vị lãnh tụ của giai cấp vô sản (mặc dù bản thân 2 người này không vô sản).

Và sẽ có rất nhiều like, bình luận nhảy vào đấm đá, chửi bới, phản biện, thành một sân chơi hàng vạn like.

Tôi không biết facebook trả bao nhiêu cho những like đó, nhưng xét về lợi ích xã hội, nó gần về 0, nếu không nói tác hại của nó là đến đâu.

Câu chuyện là anh sống một đời không phải anh kiếm được bao nhiêu tiền mà anh đã làm gì cho mình, gia đình và xã  hội. Tất nhiên tiền cần nhưng một mình nó không đem lại hạnh phúc đích thực.

Tất cả mọi người đều muốn sống trong một xã hội mà mọi người ít nhất phải tôn trọng lẫn nhau dù việc đó thích hay không; khi anh gây những phản biện xã  hội, tranh cãi, chửi bới, văng nọ văng kia, coi đó là thứ văn hóa, tôi không đồng tình.

Âm nhạc có nhạc cổ điển là mẫu mực, là chuẩn hòa âm, nghe rất dễ chịu nhưng nghe mãi nó chán, người ta muốn nghe cái gì dân dã hơn, trần tục hơn, sẽ có nhạc Rock, Pop, Jazz…

Tuy nhiên, ngay cả các trào lưu nhạc đó, nó cũng có nhiều điều phải nói, nếu Jazz đích thực, nó sẽ rất hay, khoa học, hài hòa ngay cả khi mới đầu nghe nó chói tai, dễ tăng huyết áp….

Phản biện theo lối trần tục nó có kiểu của nó, đôi khi rất hay và có duyên, nhưng theo tôi, nó rất dễ bị lạc sang một chiều hướng hoàn toàn không ổn nếu người chơi không tỉnh táo.

Nó như con dao vậy.

Âm nhạc nó cũng vậy, đặc biệt là nhạc Jazz.

Tôi là người được đào tạo âm nhạc cổ điển, được đi thi quốc tế chuyên nghiệp và được sắp xếp thứ hạng trong năm đó.

Âm nhạc cổ điển rất mẫu mực, rất hay, có thể nói là thể dục não khi anh làm gì đó mệt mỏi.

Cái gì chuẩn quá, tiếp xúc nhiều, bỗng nó trở nên nhàm chán. Giờ tôi hầu như không nghe nhạc cổ điển mà thích nhạc Pop, Rock, đặc biệt là Jazz Jazz hoàn toàn không dễ nghe và nó rất khác lạ.

Pop, Rock hay Jazz có rất nhiều trường phái, nghe rất ngược, chướng tai, nhưng nghe kỹ, nhiều cái rất hay, đừng vội lên án.

Song, không phủ nhận, nhiều thứ trong Pop, Rock hay Jazz nghe rất tệ, có thể nói là nhiều rác rưởi hơn những gì ngay ngắn.

Trước kia, tôi hay dùng Iphone và càng ngày, tôi càng thấy nó hay và luôn thích đời cao nhất để dùng vì tôi thích nó. Đối với tôi, tôi thấy nó hoàn thiện (tất nhiên, trên đời, chẳng có gì là 100% cả).

Một ngày đẹp trời, tôi cảm thấy chán Iphone vì một lý do rất khó nghe: …….bởi vì nó hay quá, làm cho tôi chán, không có gì để khám phá thêm.

Tôi quyết định chuyển sang điện thoại dùng hệ điều hành của Androi như Samsung, Sony…và tôi đã gặp rất nhiều vấn đề khi dùng máy có hệ điều hành này.

Bây giờ, tôi khá quen, và thấy cũng ổn.

Cuộc sống nhiều khi nó cũng thế.

 

Hà nội 17/9/2016

Tiết kiệm (Saving)

“Saving” tiếng Anh là tiết kiệm. Khi người ta nói tiết kiệm, thường người ta nghĩ đến tiết kiệm tiền, nhưng cũng có thể dùng trong tiết kiệm sức khỏe, tiết kiệm năng lượng (saving energy) , tiết kiệm sức lực, tiết kiệm…môi trường (saving the environment)….

Trước tiên, ta nói về tiết kiệm tiền.

Có câu tiếng Anh khá nổi tiếng rằng “Có một quan niệm sai lầm hay gặp là muốn tiết kiệm tiền, bạn phải làm ra hàng tấn tiền” ( There’s a common misconception that you have to make a ton of money in order to save money).

Ngày xưa, tôi cũng nghĩ vậy. Khi tôi làm ra 3 triệu/tháng, tôi nghĩ mình không thể tiết kiệm vì làm sao có thể tiết kiệm với đồng lương đó. Tuy nhiên, tiết kiệm là một đức tính, một phẩm chất, nó tồn tại, được trải nghiệm, được dạy và ở trong ta nếu ta có nó chứ không phải ta phải đợi một điều kiện nào đó ta mới làm được. Một người có thói quen hoang phí thì thường tiêu quá khả năng làm ra của mình mà tiếng Anh gọi là “overspending” – chi quá với mức mình làm ra. Khi bạn chỉ làm ra 3 triệu/tháng, nếu bạn có đức tính tiết kiệm thì bạn vẫn có thể để ra một chút phòng những lúc khó khăn mà tiếng Anh gọi là “tiết kiệm cho những ngày mưa ” (saving for the rainy days). Khi bạn có đức tính này, bạn có thể trở thành người có tiền vì khi bạn chỉ có 3 triệu/tháng, bạn vẫn tiết kiệm được thì có lẽ không đáng nghi ngờ khi bạn làm được 30 triệu/tháng, bạn cũng sẽ tiết kiệm được khoản khá hơn.

Nó là một đức tính đáng trân trọng, thường được rèn luyện trong khó khăn, trong giáo dục gia đình và xã hội.

Ngược lại, nếu bạn có lương 3 triệu/tháng, bạn nói rằng bạn không thể tiết kiệm, bạn có những nhu cầu tối thiểu, và bạn tiêu đến 4 hoặc 5 triệu/tháng. Nếu bạn xuất thân từ gia đình khá, gia đình, anh em có thể bù đắp, giúp đỡ bạn, và bạn vẫn tồn tại. Song với tính cách đó nó sẽ nguy hiểm khi bạn làm ra nhiều tiền hơn. Nếu bạn làm ra 30 hoặc 300 triệu một tháng, mối nguy sẽ lớn hơn vì bạn có nguy cơ tiêu 40 hoặc 400 triệu/ tháng. Lúc đó, bạn có thể lấy chỗ nọ, bù chỗ kia, nhưng nguy cơ luôn tồn tại vì khi bạn làm ra nhiều tiền hơn, với tính cách luôn tiêu nhiều hơn cái bạn làm ra, bạn sẽ nghĩ ra những nhu cầu cao hơn để tiêu hết số tiền bạn làm được và tiêu quá đi theo mức độ bạn kiếm được. Ngày xưa, bạn làm ra 3 triệu, bạn tiêu 4 hoặc 5 triệu thì khi bạn làm ra 300 triệu, bạn có thể tiêu 400 hoặc 500 triệu là điều rất dễ xảy ra.

Thỉnh thoảng, bạn thấy ai đó rất giàu, thu nhập rất cao, một ngày đẹp trời, bạn thấy người đó phá sản và không thể đứng dậy được vì theo tôi hiểu, khi người ta làm ra nhiều mà vẫn không có tính tiết kiệm, luôn có thói quen “overspending” (tiêu quá mức mình làm) thì khi họ làm ra càng nhiều, mức độ tiêu quá của họ càng lớn. Bạn làm ra 3 triệu, bạn tiêu 4 triệu thì có thể bạn bè, bố mẹ, anh em sẽ giúp bạn, nhưng nếu bạn làm ra 300 triệu, bạn là người “giàu” trong con mắt một số người, bạn tiêu thành 400 hoặc 500 triệu thì nếu bố mẹ bạn không phải người giàu có, bạn có thể sẽ vỡ nợ và không phục hồi được.

Đó là mối nguy !

Khi bạn làm ra 3 triệu/tháng, bạn như cây cỏ, động đất nó vẫn sống; khi bạn làm ra 300 triệu/tháng, bạn là cây to, nếu nó đổ, khó lòng mà dựng nó dậy.

“Overspending” thực sự là mỗi nguy cho mỗi người nếu ai có tính đó.

Có chuyện kể rằng Warren Buffett đi ăn quán bình dân McDonald’s với Bill Gates, khi vào quán, Warren Buffett rút trong túi ra một phiếu giảm giá mà ông cắt ra từ một tạp chí nào đó để được ăn rẻ hơn. Nghe nói hành động này làm cho Bill Gates bị sốc vì ai cũng biết Warren Buffet là một trong vài người giàu nhất thế giới, nổi tiếng về việc tiết kiệm và cam kết cho đi gần hết tài sản cho hoạt động nhân đạo.

Vậy, không phải bạn phải làm ra hàng đống tiền, bạn mới có thể tiết kiệm; khi bạn làm ra ít tiền, nếu có ý thức, bạn vẫn tiết kiệm được tiền và với ý thức đó, khi bạn làm được nhiều tiền, bạn sẽ tiết kiệm được nhiều tiền hơn.

Theo “logic” đó, khi bạn làm ra ít tiền, bạn không tiết kiệm được thì khi bạn làm ra nhiều tiền, chưa chắc bạn đã là người giữ được tiền và mỗi nguy lại cao hơn nếu bạn tiếp tục giữ thói quen cũ.

Đó là tiết kiệm tiền. Việc tiết kiệm còn liên quan đến nhiều thứ khác. Bạn tiết kiệm sức lực. Chúa ban cho bạn một thân thể, một trái tim, hai con mắt, hai lá phổi, một lá gan…Nếu chúng ta không “sử dụng” nó một cách tiết kiệm thì một ngày đẹp trời, chúng ta sẽ mất nó. Nếu bạn mất những thứ không mang tính sống còn như cái tay, cái chân mà không phải là lá gan, lá phổi, trái tim…., bạn vẫn có thể sống; nhưng nếu bạn phá hủy, không “tiết kiệm” hoặc không giữ gìn những bộ phận quan trọng, nó hư hỏng là bạn mất mạng sống.

Tiết kiệm thời gian. Mỗi chúng ta chỉ có từng đấy thời gian mà Chúa Trời ban tặng, nếu bạn để phí nó, bạn sẽ không bao giờ lấy lại được.

Tiết kiệm môi trường.

Nhà nọ ông cha để lại có mấy cái ao, có dòng suối chảy qua vườn nhà, có vài trăm cái cây to làm “lá phổi” cho gia đình, bạn muốn phát triển kinh tế gia đình nhanh, tăng thu nhập, mua cá về thả, đánh bắt, đặt mục tiêu “tăng trưởng” là chính mà quên đi yếu tố bền vững….Bạn còn chặt cây lấy gỗ, kinh tế, sản xuất gia đình tăng nhanh nhưng nước thải sản xuất đã làm bẩn con suối, nuôi cá không giữ gìn sự bền vững của mấy cái ao, bạn làm cho nước ao ô nhiễm, không thể hồi phục, cây trong vườn bạn chặt nhiều để lấy gỗ bán….Kinh tế gia đình khá giả trông thấy nhưng than ôi, nhà, ao vườn, suối của bạn đã bị ô nhiễm, con bạn sẽ sống ở đâu vì cha ông bạn chỉ để lại cho bạn nhà vườn đó, con suối đó, mấy cái ao đó ???

Tạo Hóa đã ban cho chúng ta một hành tinh xanh, những đại dương đó, những con sông, những cái hồ ao đó, tài nguyên đó và chỉ có thế. Nếu chúng ta nôn nóng “tăng trưởng” mà phá nó đi, chúng ta sẽ mãi mãi không còn nó, con cháu chúng ta sẽ sống ở đâu ?

Các bạn hãy trả lời tôi ?

Ra khỏi nhà, nếu bạn không dùng, hãy tắt quạt và đèn. Nếu bạn cảm thấy không thực sự cần thiết, đừng đi ô tô, hãy đi xe máy, xe đạp điện, xe đạp. Bạn to và nặng đến mức nào mà phải cần một khối sắt to như thế mang bạn đi – ý tôi là chiếc ô tô.

Sử dụng năng lượng hoang phí là bạn đang hủy phá ngôi nhà sống của con cháu chúng ta vì năng lượng chủ yếu là điện hạt nhân, từ tài nguyên của đất như dầu, than….Muốn có thủy điện, con người cũng can thiệp vào hệ sinh thái khá nhiều….

Chúng ta đang mong chờ vào năng lượng mặt trời, năng lượng gió, và được coi là năng lượng sạch.

Năng lượng mặt trời

“Saving environment”, tiết kiệm môi trường sống là khái niệm sống còn, không phải chuyện của thế hệ sau vì con cháu chúng ta liệu có còn gì để tiết kiệm hay không khi cha ông chúng đã hủy phá.

Biển miền Trung, Formosa, sự ngu dốt, tham lam của quan chức chính quyền, sự vô ý thức của rất nhiều người dân có lẽ là nỗi đau thế kỷ, thưa các bạn.

Rác trên bãi biển
Thảm họa môi trường miền Trung Việt nam

Vâng, “saving” không phải chỉ là tiền, “saving” là một khái niệm sống còn mà mỗi chúng ta nên học lấy nếu ai chưa có nó ./.

HQ

Âm thanh của sự kết nối

.

Năm 2010, Công ty Feurich và Wendl & Lung ở Viên (Áo) quyết định tham gia liên kết để đáp ứng những nhu cầu, đòi hỏi của tương lai. Truyền thống và cách tân là tiêu chí liên kết của hai Công ty với mục tiêu đưa ra những chiếc đàn piano đẳng cấp tuyệt vời từ những chiếc dành cho người tập chơi (piano for beginner) cho đến những chiếc dành cho các buổi hòa nhạc (concert grand piano).

1851

Julius Gustav Feurich

Năm 1851, ở Leipzig, Julius Gustav Feurich đã thành lập Công ty sản xuất piano Feurich với vốn điều lệ 1 đồng Mark Vàng.

Đồng Mark vàng

Ngay cả cha và ông nội của người sáng lập đã học cách làm những cây đàn piano và đàn clavico (harpsichord – tiền thân của piano).

Truyền thống của gia đình khơi nguồn từ thế kỷ 18. Julius Gustav Feurich là nhà máy sản xuất piano đầu tiên ở Đức sản xuất đàn piano đứng với hệ thống ngắt âm phía dưới…

Đàn harpsichord

Nhà máy thứ hai ở Leipzig – Leutzsch được thành lập năm 1911. Hàng năm, 360 người thợ đã làm 1000 chiếc đàn đứng (upright Piano) và 600 đàn Đại dương cầm (grand piano) và được bán đi trên khắp thế giới. Trong thời gian đó, ngoài Châu Âu, Feurich đã thiết lập được thị trường mạnh ở Úc, Chi-lê và Brazil.  Feurich lúc đó là thành viên của nhóm có tên gọi “NHÓM 5” –  năm nhà sản xuất tiên phong ở Đức chỉ cung cấp cho những nghệ sĩ piano được lựa chọn trên thế giới với những cây đàn Đại dương cầm dành cho các buổi hòa nhạc .

Feurich lúc đó có 60 Công ty sở hữu những cây đàn Đại dương cầm dành cho các buổi hòa nhạc (concert grand piano) trên các sân khấu trên thế giới.

Nhà máy piano Feurich tại Leipzig, DDR

 Chỉ sau thế chiến thứ II,  kỷ nguyên gây được tầm ảnh hưởng này của Feurich mới kết thúc; không có nhà sản xuất piano của Đức nào có thể chế tạo Đại dương cầm trong thời gian khó khăn đó.

1959

Sau đó, Công ty Feurich bị cưỡng chế, tước đoạt, sung công tài sản bởi nước Đông Đức (cũ) – Cộng hòa Dân chủ Đức (DDR) , và lúc đó chỉ có một lựa chọn – di cư sang Tây Đức.

Một quê hương mới và một tương lai cho Công ty đã được thành lập ở Mittelfranken.

Một giai đoạn thành công đã bắt đầu.

Trong một sản xuất liên kết với nhà sản xuất Euterpe ở Langlau, Mittelfranken, sản phẩm của Feurich đã được mở rộng. Cuối những năm 1970, nhà máy có tới 276 người làm ra khoảng 2,000 piano đứng (upricht piano) và 300 Đại dương cầm (grand piano) hàng năm .

1991,  một phần của Feurich được Công ty Bechstein mua.

1993,  những cổ phiếu này được mua lại.

1994, sản phẩm mới của Feurich đã được sản xuất bởi Công ty Roenisch và Fritz Steinbauer.

1999,  toàn bộ sản xuất của Feurich được chuyển đến địa điểm mới ở Gunzenhausen.

Những nhân viên chất lượng cao luôn luôn đảm bảo cho chất lượng trước sau như một của sản phẩm Feurich.

Đặc tính âm thanh điển hình, riêng biệt được giữ lại nguyên vẹn đến hôm nay cũng như trong quá khứ.

Feurich piano được coi là một trong 10 hãng piano trong bảng A nổi tiếng nhất thế giới.

2003, Wendl & Lung, Klavierbau u. Vertriebs GmbH (Công ty TNHH sản xuất piano Wendl & Lung) bắt đầu sản xuất với đối tác của họ tại nhà máy của Công ty sản xuất Piano Hailun ( Hailun Piano Co., Ltd) ở Ningbo, Trung Quốc với thương hiệu Wendl & Lung.

Công ty Hailun Piano được coi là nhà máy sản xuất piano hiện đại nhất Trung Quốc với cỗ máy CNC, và là nhà sản xuất và cung cấp linh kiện cho nhiều nhà sản xuất piano nổi tiếng trên thế giới.  Với hệ thống sản xuất ổn định, tổ chức tốt, qui trình kiểm tra đầu ra nghiêm ngặt, nguyên liệu thô và thành phần cấu tạo piano được lựa chọn, chất lượng cao, trong quá trình luôn hoàn thiện, Công ty Hailun Piano có thể sản xuất những nhạc cụ cứng cáp, bền lâu, đáp ứng cho mọi điều kiện khí hậu.

Nhà máy Hailun, Trung Quốc

Tháng 8 năm 2003 mô-đen đàn đứng 122 – “Universal” được ra mắt và nhận giải “Diapason d’or” tại Paris. Những sản phẩm đàn Đại dương cầm (Grand piano) cũng dành được sự chú ý đặc biệt và nhận được nhiều giải thưởng.

2010

Tháng 4 năm 2010,  Công ty Wendl & Lung Klavierbau u. Vertriebs đã thành lập bộ phận quản lý kỹ thuật mới. Bộ phận này đã cung cấp nhiều cải tiến cho những mô-đen hiện có để đáp ứng tiêu chuẩn của thương hiệu FEURICH  và làm hiệu quả hơn giá trị đồng tiền đã được đầu tư.

Đàn dương cầm (piano) và đàn Đại dương cầm (Grand piano) có nguồn gốc từ Châu Âu, hơn nữa Công ty ở Viên (Áo) có một mối quan tâm lớn để làm cho cái di sản piano này lớn mạnh hơn. Sự kết nối của nhà sản xuất thủ công truyền thống được hoàn thiện bởi dây chuyền sản xuất tân tiến của Ningbo, sản phẩm được chế tạo ở một trong những nhà máy PIANO tiên phong nhất trên thế giới, dưới sự giám sát của những chuyên gia hiểu biết cao.

Hiệp thương đem lại thành quả , qua sự tiếp tục phát triển nhạc cụ từ Ningbo, mô-đen Feurich đưa ra những giá trị vượt trội cho đồng tiền được sử dụng.

2011

Năm 2011, lần đầu tiên, tất cả các mô-đen FEURICH hiện diện tại hội chợ Âm nhạc Frankfurt (Đức) từ ngày 6 đến ngày 9 tháng 4 năm 2011.

Trụ sở chính và đội ngũ làm việc của Feurich được mở rộng với phòng trưng bày PIANO, là trung tâm âm nhạc được ưa chuộng tại Viên (Áo).

2012

Năm 2012, nhãn hiệu FEURICH được đăng ký trên phạm vi thế giới cũng như Công ty Feurich Klavier u. Fluegelfabrikation được sở hữu bởi một Công ty thuộc Áo .

Dựa trên cấu trúc nguyên thủy, Friedrich Steinbauer và Jan Enzenauer đã phát triển thế hệ những đàn Feurich đứng (upricht piano) và đàn Đại dương cầm (Grand piano) mới trong năm 2012.

Đẳng cấp piano thế hệ mới liên kết tất cả các tính năng của sản phẩm FEURICH truyền thống với bí quyết làm piano hiện đại tạo nên một chuỗi những nhạc cụ uy tín hướng đến tương lai.

2013

Những piano “Made in Germany” đã được sản xuất tại Enzenauer Fluegel-Manufaktur,  Bergishen Land, Đức từ mùa xuân năm 2013.

 

(từ tháng 6/2016, Huy Quang – Piano là nhà cung cấp chính thức của thương hiệu Feurich Piano tại Việt nam)

Nguồn  feurich.com/en/history