Các mảng đối lập

Thiện và ác là hai thứ luôn tồn tại trong mỗi con người: một kẻ máu lạnh, buôn ma túy, giết người không ghê tay, nhưng hắn vẫn yêu đứa con mình sinh ra; một người dù tốt đến mấy cũng có lúc ích kỷ, ghét ai đó, đôi khi vẫn giành giật mọi thứ cho gia đình, con cái mình. Người ta bảo “Nhân vô thập toàn” hay người xưa cho rằng “Nhân chi sơ tính bản ác” hay quan điểm ngược lại cho rằng “Nhân chi sơ tính bản thiện”….

Điều đó thể hiện con người không ai xấu hết hoặc tốt hết – cái xấu, cái tốt luôn hiện diện ở nhiều mặt của cuộc sống; nó ở trong nhau, đôi khi đan xen vào nhau.

Biểu tượng âm dương nói lên bản chất và mối quan hệ giữa âm và dương: trong ác có thiện, trong thiện có ác…

Thuyết “âm dương trong thực tế hiện đại đã được khái quát hóa để chỉ ra hai mặt đối lập nhau trong một sự vật, một hiện tượng(Thuyết Âm Dương Wiki).

Triết học Marx cũng đã nghiên cứu triết học cổ đại và cũng cho rằng “Quy luật thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập hay còn gọi là quy luật mâu thuẫn là một trong ba quy luật cơ bản của phép biện chứng duy vật và là quy luật quan trọng nhất của phép biện chứng duy vật trong triết học Mác – Lênin, là hạt nhân của phép biện chứng. Quy luật này vạch ra nguồn gốc, động lực của sự vận động, phát triển, theo đó nguồn gốc của sự phát triển chính là mâu thuẫn và việc giải quyết mâu thuẫn nội tại trong bản thân mỗi sự vật, hiện tượng”

 

“Mặt đối lập là những mặt có những đặc điểm, những thuộc tính, những tính quy định có khuynh hướng biến đổi trái ngược nhau tồn tại một cách khách quan trong tự nhiên, xã hội và tư duy. Sự tồn tại các mặt đối lập là khách quan và là phổ biến trong thế giới. Theo triết học duy vật biện chứng của Engels thì tất cả các sự vật, hiện tượng trên thế giới đều chứa đựng những mặt trái ngược nhau. Ví dụ như: Trong nguyên tử có điện tử và hạt nhân hay trong sinh vật thì có sự đồng hoá và dị hoá, trong kinh tế thị trường có cung và cầu, hàng và tiền. Những mặt trái ngược nhau đó trong phép biện chứng duy vật gọi là mặt đối lập” (Theo wiki).

Trong thế giới, chúng ta thấy có đàn ông – đàn bà, có âm – có dương, có mặt trời – mặt trăng, có ánh sáng – bóng tối, có đêm – có ngày, có lửa – có nước, có chiến tranh – hòa bình. có sự nhân từ  và  tàn ác….

Con người chưa hoặc không giải thích hết được các hiện tượng thiên nhiên, nhiều người chỉ nghĩ đến cái “TA” và cho cái “TA” chính là vũ trụ, chỉ có những điều chúng ta đã hiểu, điều chúng ta chưa hiểu nhưng không có những điều chúng ta không thể hiểu.

Chúng ta ở đây là chủ thể (subject), là chủ của muôn vật, không có hoặc không tồn tại Chúa hoặc thần linh, mọi việc chúng ta sẽ hiểu hết, vấn đề là khi nào mà thôi.

Có thể nói đó là khái quát của lối nghĩ vô thần – cái “TA” là Thiên Chúa, là thần.

Những người có thần thì không tin rằng vũ trụ chỉ có riêng ta, chúng ta không thể hiểu hết vũ trụ, ta không phải vũ trụ, thần thánh là ĐẤNG hiểu biết vũ trụ.. “TA” không phải là thánh thần vì cái hữu hạn của con người.

Ta tạm gọi đó là lối nghĩ hữu thần.

Ta thấy thuyết vô thần và hữu thần, bản thân nó thể hiện sự khác biệt, đối lập và đối nghịch nhau.

Triết học Marx cho rằng qui luật mâu thuẫn, sự đấu tranh giữa các mặt đối lập là cần thiết cho sự phát triển, có nghĩa là không có nó, con người, xã hội, tự nhiên không thể phát triển.


“Mọi sự vật, hiện tượng đều chứa đựng những mặt, những khuynh hướng đối lập tạo thành những mâu thuẫn trong bản thân nó, sự thống nhất và đấu tranh của các mặt đối lập là nguồn gốc của sự vận động và phát triển, làm cho cái cũ mất đi cái mới ra đời” (Wiki).

Về sự đấu tranh của qui luật mâu thuẫn trong triết học Marx, Wiki viết:

Các mặt đối lập không chỉ thống nhất, mà còn luôn “đấu tranh” với nhau. Đấu tranh của các mặt đối lập là sự tác động qua lại theo xu hướng bài trừ và phủ định lẫn nhau giữa các mặt đó. Hình thức đấu tranh của các mặt đối lập hết sức phong phú, đa dạng, tuỳ thuộc vào tính chất, vào mối liên hệ qua lại giữa các mặt đối lập và tuỳ điều kiện cụ thể diễn ra cuộc đấu tranh giữa chúng.

Quan điểm của Thánh Kinh cho rằng con người là xấu và Thiên Chúa là Toàn mỹ, song Chúa lại sống trong anh em, “thân thể mình là đền thờ của Đức Thánh Linh đang ngự trong anh em” (sách I Cô-rinh-tô 6:19-20), trong sự xấu xa của anh em có sự tốt lành của Chúa ở trong.

Con người sinh ra vốn ích kỷ, muốn ăn ngon mặc đẹp, lấy vợ đẹp, ít ai muốn nhường những quyền lợi đó cho người khác.

Do đó, khi ta kỳ vọng vào một Xã hội Cộng sản “làm theo năng lực, hưởng theo nhu cầu” là điều tôi cho là không tưởng.

Dạo quanh một vòng, nói những chuyện cao xa, giờ ta đi vào chủ đề:

Đất nước cũng là tổng hòa của các mâu thuẫn, “mâu thuẫn trong, mâu thuẫn ngoài” (theo cách nghĩ của triết học Marx), vậy, việc duy trì một Đảng Cộng sản cho tất cả các hoạt động của đất nước có phải là duy ý chí, trái qui luật ?

Trong từng gia đình, từng con người, chúng ta cũng có mâu thuẫn. Bản thân chúng ta muốn cái nọ, rồi sau đó lại không muốn nữa, yêu cái nọ, rồi lại không yêu nữa; trong gia đình, người thích ông Obama, người không; người cho cuộc kháng chiến chống Mỹ của dân tộc là thần thánh, là đáng khâm phục, người không; người cho ông Hồ Chí Minh là “cha già dân tộc”, người nghĩ ông Hồ Chí Minh cũng chỉ là con người, cũng “tham, sân, si”, cũng có nhiều sai lầm như bao người khác….

Ngay cả vợ chồng, con cái, nhiều khi cũng có quan điểm trái ngược trong cùng một vấn đề, anh không thể lúc nào cũng đúng vì anh không phải là thánh, nếu tự coi mình là …thánh, là thần…, tôi cho đó là một cách tư duy mà tôi không lựa chọn.

Mâu thuẫn tồn tại khách quan dù anh có muốn hay không, mâu thuẫn trong bản thân chúng ta khi chúng ta tìm cách giải quyết một vấn đề; mâu thuẫn trong gia đình, giữa cha mẹ, con cái; mâu thuẫn ngoài gia đình, với xã hội; mâu thuẫn trong cùng một quốc gia, mâu thuẫn giữa các quốc gia có cùng “định hướng”, khác “định hướng”….

Mâu thuẫn là tất yếu theo nhiều quan điểm triết học, trong đó có triết học Marx.

Vậy, trong một sân chơi, nếu anh “vừa đá bóng, vừa thổi còi”, không có người phê bình, giám sát, chỉ có “phê và tự phê” ( ta có thể hiểu sang nghĩa khác là “sướng và tự sướng”, không có đối kháng để kiểm tra việc anh làm đúng hay sai, mọi cái anh làm đều “sáng suốt”, đều “thành công rực rỡ” thì thử hiểu xem đó là tư duy gì ?

Ta nhắc nhớ là: “Đấu tranh của các mặt đối lập là sự tác động qua lại theo xu hướng bài trừ và phủ định lẫn nhau”.

Trong bài phát biểu trước hàng ngàn cử tọa tại Hà nội ngày 24/5/2016, Tổng thống Obama nói:

“Chúng tôi vẫn có vấn đề và vẫn bị chỉ trích; tôi cam đoan với các bạn, tôi nghe những lời chỉ trích đó hàng ngày.

Nhưng chính sức ép đó, những tranh luận mở đó, việc đối mặt với những khiếm khuyết của chính mình, và việc cho phép mọi người đều được có tiếng nói, đã giúp chúng tôi lớn mạnh hơn, thịnh vượng hơn, và công bình hơn”.

 Trong phát triển kinh tế, nếu anh nôn nóng, phát triển không bền vững thì hậu quả của nó sẽ khôn lường.

Anh có đại diện của anh, tôi có đại diện của tôi, anh thích Obama, tôi không thích; anh thích ông Hồ Chí Minh, tôi không; anh thích Đảng Cộng sản, tôi không thích; anh thích ông Nguyễn Phú Trọng, tôi cho ông quá lẩm cẩm, không phù hợp lãnh đạo đất nước trong giai đoạn mới; anh cho những trí thức, nhân sĩ yêu nước là kẻ phản động, tôi kính trọng họ, sự hi sinh của họ vì một Việt nam tốt hơn….

Người có quan điểm trái ngược có thể là anh em, ông bà, bố mẹ bạn…

Không phải họ đúng hết hay sai hết, không có gì là hoàn hảo cả, có thể trong mớ hỗn độn bạn nhận được từ một tư duy khác với bạn, bạn có thể lọc được điều gì đó bạn chưa biết…

Tôi là kẻ không tin vào mớ triết học hỗn độn, song tôi viết trên lối suy nghĩ của một số người.

Đã đến lúc, chúng ta phải chấp nhận sự khác biệt để phát triển. Nếu tất cả chúng ta đều im lặng, chúng ta sẽ tự dẫn tất cả chúng ta và con cái chúng ta đến diệt vong.

Trong xu thế chung của sự phát triển, nếu anh làm ngược lại, có thể anh là “tội đồ lịch sử”……

Trong một chuyến thăm mộ và nơi làm việc của bác sĩ Alexande Yersin tại Suối Dầu và Hòn Bà, Nha Trang, tôi có hỏi các con tôi rằng:

 – Nếu các con sống và mất đi, nhưng đến hơn 150 năm sau, tính từ ngày sinh của các con, người ta vẫn đến thăm mộ của các con, nói về các con với lòng biết ơn và tôn kính, các con có vui không ?

– Có

Chúng nó trả lời tôi như vậy.

Bác sĩ Yersin được Chính phủ Pháp trao tặng Huân chương cao quí nhất của Nhà nước Pháp Bắc Đẩu Bội Tinh và được Chính phủ Việt nam coi là công dân danh dự và đặt tên cho các con đường tại tại Hà Nội, Đà Nẵng, Nha Trang, Đà Lạt,Thủ Dầu Một và Thành phố Hồ Chí Minh để tưởng nhớ đến công lao, cống hiến của ông  (Wiki )

Và chỉ vì sự kiêu ngạo của bản thân, nhiều kẻ sống và chết đi, người ta nguyền rủa đến cả đời con cháu, con cháu họ sinh ra không dám mang tên tổ tiên, giấu diếm nguồn gốc của mình vì sợ nhục và sự nguyền rủa của người đời.

Bạn nghĩ sao?

Ở Đức, bây giờ bạn sẽ rất khó khi tìm thấy ai còn có họ tên là Hitler vì đã có một kẻ quá ngông cuồng và bẩn thỉu đã mang cái tên đó.

Hắn là tội đồ lịch sử, đã, đang và sẽ bị nguyền rủa đến muôn đời.

Adolf Hitler

Mâu thuẫn của mỗi chúng ta, của gia đình, xã hội, thế gian là thứ tồn tại khách quan, dù ta có muốn và thích hay không. Cũng như thiện và ác, ánh sáng và bóng tối, chúng ta đứng về phía nào là lựa chọn của mỗi người.

Chúa Trời cho chúng ta quyền lựa chọn đó vì chúng ta là con Người, không phải cỗ máy, bảo sao làm vậy.

Tôi có thể là kẻ theo triết học Hữu thần sẽ mâu thuẫn với những người Vô thần.

Đó là “mâu thuẫn ngoài” theo quan điểm triết học Marx.

Tôi là người Hữu thần cũng mâu thuẫn với những người Hữu thần khác giống như người theo đạo Chúa Giê su mâu thuẫn với người theo đạo Hồi nói chung.

Trong trường hợp này, có thể coi là “mâu thuẫn trong” theo quan điểm triết học Marx.

Tôi là người tin vào Chúa Giê su, chúng tôi cũng mâu thuẫn với những người có chung niềm tin vào Chúa Giê su và chúng tôi cũng đấu tranh với nhau để tìm giải pháp tốt hơn; đó có thể coi là mâu thuẫn trong.

Tôi tin Chúa Giê su, bạn khác tin vào Thánh Ala, trong trường hợp này, so sánh với mâu thuẫn trong của tôi với những người cùng niềm tin vào Chúa Giê su, mâu thuẫn của tôi với anh bạn tin Thánh Ala là mâu thuẫn ngoài.

Một mâu thuẫn có thể lúc này ta coi là mâu thuẫn ngoài, nhưng trong lúc khác có thể coi là mâu thuẫn trong hoặc ngược lại, tùy vào việc ta chúng ta so sánh với cái gì.

Dù mâu thuẫn nào, đúng hay sai, phải hay trái, ta đều thấy có trắng phải có đen, có phải thì có trái, có âm thì có dương, có thiện, tất có ác….

Và một điều rất rõ rằng người Vô thần từ xa xưa đã không thích thú gì với quan điểm Hữu thần, cụ thể hơn, người Cộng sản không thích quan điểm của Cơ đốc giáo và những người tin vào Chúa Giê su.

Xét cho cùng, người Cơ đốc giáo dường như là kẻ thù số một của triết học Marx.

Và đến hôm nay, có lẽ kẻ thù số một của Nhà nước Hồi giáo tự xưng là tất cả những người vô thần và tất cả những kẻ Hữu thần nhưng không tin vào Thánh Ala, đặc biệt là Cơ đốc Giáo.

Chúng căm ghét những người Vô thần và hữu thần khác, đặc biệt là Cơ đốc nhân.

Chúng ta đang đứng ở đâu và đang ở mảng nào của các mâu thuẫn ?

 

Trong bức thư gửi mẹ của Bác sĩ Yersin, ông viết:

“Con thấy rằng kiểu gì chăng nữa thì con cuối cùng cũng sẽ dấn thân trên con đường thám hiểm khoa học. Con quá yêu thích điều đó, hẳn mẹ còn nhớ giấc mơ thầm kín của con là được dõi nhìn từ xa dấu chân Livingstone.”

(Lingvingstone, nhà thám hiểm, bác sĩ, mục sư người Anh, sống trước Bác sĩ Yersin nửa thế kỷ)

Trong cuộc đời của mình, Yersin coi công việc của mình là Mục vụ – sứ mệnh của Chúa.

Theo quan điểm Cơ Đốc, Mục vụ là sứ mạng thiêng liêng được ủy thác để phục vụ người khác, theo gương của Chúa Giê-xu:

“Con người đã đến, không phải để người ta phục vụ mình, nhưng để phục vụ người ta, và phó mạng sống mình làm giá chuộc nhiều người.”

(Phúc âm Ma-thi-ơ 20: 28)

Và đó mới chính là cái đích cần đến của Chủ nghĩa Cộng sản.

 

 

Hà nội 26 tháng 5 năm 2016

Nghề đấm đá

.

Có một cái nghề, tôi tạm gọi là cái nghề đấm đá. Đấm đá nó là một kỹ năng, nó không giống như ta thấy trong các “show” biểu diễn võ thuật, cái này tạm gọi võ thuật biểu diễn, ngoài đời nó khác.

Bản thân tôi thấy nghề này không có gì là ghê gớm, bạn phải luôn tập thể dục, rèn luyện tính chịu đựng và điều quan trọng nhất là phải thực tế càng nhiều càng tốt.

Cách đây khá lâu, tôi thấy một người khá nhỏ con, một mình đuổi theo một người khác trên phố Hào Nam. Đến đoạn rẽ vào Nhạc viện, anh ta tiếp cận được đối tượng và vật ngã xuống đất, người dân xúm vào xem (trong đó có tôi).

Anh ta đè “đối tượng” dưới đất, bẻ tay ra đằng sau, tay kia móc điện thoại gọi cho đồng đội.

Tôi không biết anh ta là ai vì anh ta mặc thường phục, nhưng trong cách xử lý vấn đề, tôi cho anh ta thuộc lực lượng chức năng nào đó đang làm nhiệm vụ vì thao tác khá chuyên nghiệp, có đeo còng số 8 ở thắt lưng. Từ đó, tôi có cảm tình với lực lượng này. Tôi biết trong trường hợp tôi vừa nêu trên, chỉ cần một người cùng cánh với kẻ đang bị khống chế, bất ngờ cho anh lực lượng chức năng kia một đá (có giầy) thì có sức chịu đến mấy thì cũng đi.

Cũng đúng chỗ đó, cách đây cũng khá lâu, tôi thấy nhốn nháo một lũ người cầm gậy, gạch, dao đuổi nhau, rồi một bạn tàn tật, 2 chân bị liệt, người gù, gầy, vẹo vọ không biết vì lý do gì bị một lũ người hung hăng đó đá, đạp trong đất. Anh ta co quắp, vụn ra như đống thịt, mọi người xúm lại xem (trong đó có tôi) nhưng không ai dám làm gì vì những kẻ kia có vũ khí và đang quá hung hăng.

Hình ảnh đó tôi không bao giờ quên và lúc đó chỉ ước mơ làm nghề đấm đá, vì nghề đấm đá có sự hi sinh, song nghề đấm đá có lẽ là sống có nghĩa.

Huyền thoại Lý Tiểu

Long

Rồi cá chết xếp lớp dưới đáy biển, cả trên những bờ biển tuyệt mỹ, dọc theo dải đất miền Trung thương yêu; rồi phá rừng, rồi thủy điện, rồi điện hạt nhân, rồi Bauxite Tây Nguyên…..

Vì yêu quê hương, yêu núi rừng, yêu biển, yêu các con, tương lai của dân tộc, người ta xuống đường đòi minh bạch, đòi trị tội những kẻ tham lam, ngu dốt, mất nhân cách…..

Biểu tình ngày 1/5/2106 tại Hà nội

Nghề đấm đá lại được giao nhiệm vụ. Họ lại lên đường chủ yếu là “vật nhau” với người biều tình, một số kẻ bị chống đối cũng ngứa tay, ngứa chân bổi thêm vài cái để “hoàn thành nhiệm vụ”.

Nghề đấm đá đôi khi như thế !

Họ phải làm gì khi nghề của họ như vậy ?

Cái gì cũng có mảng tối, mảng sáng, nghề đấm đá cũng vậy.

Có những kẻ có kinh nghiệm trong việc đấm đá, bắt cướp, khống chế con nghiện cũng tài, có kẻ hi sinh…., nhưng đấy là một chuyện, nhiều khi công việc chủ yếu là chạy xe cho nhanh, ngã cho lẹ, đấm đá cho nhanh, ra đường mà đi một mình cũng nên để ý vì đó là rủi ro nghề nghiệp, nhà họ ở đâu, vợ con họ hàng thế nào không nên công bố vì đó cũng là rủi ro nghề nghiệp……song, không ít các bạn làm nghề này hành động với đầu óc trống rỗng, thậm chí nhiều kẻ cơ hội, mù quáng tin vào một lý tưởng cuồng loạn, viển vông và trở thành công cụ cho những mục đích thối nát.

Nghề đấm đá là một nghề, song bản chất con người là yếu đuối, dù bạn có khỏe đến đâu, cứ thử tay không mà bị một quả đấm vào mặt xem bạn chịu được mấy phát, gặp tình huống, bạn có thể nhanh hơn, khéo hơn mà đạt được mục đích thôi, giống như ông bác sĩ mổ nhiều sẽ khéo léo, nhưng nếu là bác sĩ mà đi phá thai, dùng chuyên môn để mổ cướp nội tạng thì quá tồi tệ, nghề đấm đá cũng vậy.

Đừng có hoang tưởng về khả năng của mình vì con người vốn yếu đuối và dễ bị tổn thương.

Cách đây cũng khá lâu, lúc đó khoảng 10 giờ 30′ tối, tại tầng 2, số nhà tôi đang ở, một số kẻ, không biết từ đâu, thằng gậy, thằng dao đuổi theo một chiếc taxi. Khi chiếc taxi dừng lại, chúng lao vào đập phá taxi, đứng ngoài đường chửi bới, ném gạch đá vào cửa của các nhà mặt phố, vừa ném vừa chửi bới như một lũ phê thuốc. Mọi người chỉ biết ở trong nhà gọi lực lượng chức năng, giống như bị bệnh thì kêu bác sĩ, không ai dám xuống vì chúng khá đông, mình không có nghiệp vụ, chúng lại có vũ khí, tôi cũng không thể xuống vì chỉ có một mình, không có vũ khí vì tàng trữ vũ khí thô sơ là vi phạm pháp luật.

Chúng tôi ngồi đợi lực lượng “đấm đá” tới như đợi bác sĩ đến khám bệnh…

Khoảng 1 tiếng sau, lực lượng này cũng đến, nhìn không chuyên nghiệp mấy, mặc sắc phục, hất hàm hỏi :

Có việc gì thế ?

Dạ thưa bố, chúng nó chỉ gây rối trong khoảng 5 phút rồi té rồi bố ạ , đợi các bố đến giải quyết không khéo đã có vài thằng toi mạng .

Tôi nghĩ thầm và cũng không xuống trả lời lực lượng chức năng vì cũng có đôi ba người đang khoa chân, múa tay trình bày rồi.

Có lẽ lực lượng đấm đá chuyên nghiệp chỉ lo những việc tệ hơn, việc này dành cho các đồng chí 141.

Song từ lúc gọi đến lúc các đồng chí này triển khai quân kéo dài 60 phút, tương đương 1 giờ đồng hồ theo qui chuẩn quốc tế.

Lúc đó là khoảng 11 giờ 30′ đêm, đến muộn không thể do tắc đường vì đường lúc đó rất vắng.

Có người cho rằng họ đợi đến khi êm chuyện thì mới đến.

Quả thật là đội này đấm đá rất thiếu….chuyên nghiệp !

Nhiều người nói rằng ở Việt nam, con đường đi lên Chủ nghĩa xã hội chỉ là hình thức, vì trong bộ máy Chính quyền làm gì còn giai cấp Công – Nông.

Tôi không nghĩ thế, nhìn mấy đồng chí 141 hôm đó thì biết, các đồng chí ấy không thể xuất thân từ tầng lớp khác ngoài nông dân, và họ ủng hộ, làm việc nhiệt thành cho chế độ, chắc không phải vì ai khác, nhất là vì nhân dân.

Có lý thuyết cho rằng đã là cầm quyền thì ở đâu cũng vậy, họ đều xấu, nên chế độ ta có xấu cũng là hợp với qui luật.

Tuyệt vời !

Họ nói không sai lắm !

Ngày xưa, khi Đức Chúa Trời còn trực tiếp đưa mạng lệnh của Ngài cho tuyển dân, Ngài phán trực tiếp với tín đồ đại diện như ông Moses, và ông Moses có nhiệm vụ truyền lại ý Chúa cho dân. Chúa cai quản dân Ngài trực tiếp qua tín đồ trung tín. Về sau, người dân muốn thành lập ‘Chính phủ’ cho mình, muốn Chúa cho họ Vua để cai trị họ. Chúa đã cảnh báo người dân là Vua sẽ bắt họ đóng thuế, xây dựng đền đài, phục dịch họ, và con người là xấu nên Vua cũng vậy.

Nếu loài người không lựa chọn Chúa là Vua, là Chúa của mình thì phải chịu trách nhiệm về những việc cả tốt lẫn xấu mà đám Vua Chúa của đời này làm với muôn dân.

Và người Việt đã chọn ông Hồ Chí Minh và Đảng của ông ta làm vua của mình để đánh đuổi người Pháp, dành quyền tự quản trong khi khả năng, trình độ, nhận thức của họ nói chung hoàn toàn đang ở giới hạn khá thấp.

Và cũng chẳng có gì là lạ khi ông Hồ Chí Minh và Đảng của ông ta tiếp tục đưa con thuyền dân tộc đến cuộc chiến Bắc – Nam.

Người ta cũng cho rằng vì chính Tổng thống Ngô Đình Diệm đã từ chối tổng tuyền cử thống nhất đất nước vào tháng 7 năm 1956, vi phạm Hiệp định Geneva, và Mỹ đã hậu thuẫn ông thành lập chính thể riêng phía nam vĩ tuyến 17 nên cuộc chiến tranh lấy lại miền Nam, thống nhất đất nước là cần thiết.


Theo Wiki Ngô Đình Diệm

Song, có phải thống nhất luôn nhất thiết phải đổ máu, người Đức thống nhất có theo cách đó không, hay mỗi dân tộc, mỗi hoàn cảnh nó khác ?

Rồi một ngày đẹp trời, miền Bắc và Nam Triều Tiên có thể ngồi lại với nhau, dẫn đến một Triều Tiên thống nhất thì sao ???

Vậy hóa ra ta có những 4 ngàn năm văn hiến nhưng vẫn ngu ?

Ai cũng hiểu là nếu Bắc Việt không đánh Nam Việt, đất nước vẫn bị chia đôi đến hôm nay  thì những kẻ sinh ra ở phía Bắc như tôi không khéo cũng có một chú lùn làm “nãnh tụ” na ná giống anh “Ủn” ở Bắc Triều, suốt ngày hò hét cũng nên.

Đấy là tính đến khả năng tốt, còn khả năng tồi tệ hơn là chúng tôi đã chết vì một nạn đói hay dịch bệnh nào đó, và hôm nay sẽ có 2 đồng chí “dũng cảm” đang tìm cách chế tên lửa mang đầu đạn hạt nhân để dọa dẫm Bắc Kinh cùng ông bạn “bằng mặt không bằng lòng”  với Bắc Kinh là Chú Sam.

Thế giới sẽ có 2 “Ủn”, không phải 1 ….

Nếu thế, tôi sẽ cầu mong cho “Ủn” (hụt) nhà mình đừng có “may mắn” (?) mà chế được cái đầu đạn hạt nhân nào ra hồn mà nhỡ bấm nhầm gây chiến thì khổ. Chắc chắn là mảnh đất này sẽ không còn một ngọn cây nào có thể mọc, chứ chưa nói đến cá chết, sông chết hay biển chết. Nhìn chất độc da cam nó rải khắp miền Nam trong chiến tranh Việt nam thì biết.

Động vào quyền lợi Hoa Kỳ hay đồng minh của nó, nhất là dính đến hạt nhân thì một ngọn cỏ ở Bắc Triều chắc sẽ không còn.

Chiến tranh Việt Nam 1954 – 1975 chưa phải là chiến tranh hạt nhân, đừng có dại mà bắn hạt nhân sang chỗ nó.

Cuộc chiến Việt Nam cướp đi sinh mạng của khoảng 3 triệu người của cả hai phía không vô nghĩa đối với tôi và những người sinh ra ở Bắc Việt như tôi, song nó vô nghĩa đối với những người đang sống yên ổn ở Nam Vĩ tuyến 17 mà phải chịu sự phân rẽ nội bộ chính trong đất nước của họ bởi tuyên truyền của Cộng sản, chịu sự đặt bom, tấn công từ phía Bắc….

Đối với họ, Cộng sản là con quái thú !

Và hôm nay, “vị vua” Hồ Chí Minh mà chúng ta lựa chọn để dẫn dắt dân tộc đã mất, Đảng của ông ta và những người lợi dụng Đảng của ông ta đang duy trì một sự phát triển xộc xệch, không giống ai trên thế giới. Hệ  lụy của hệ thống Chính trị “Ông” mơ ước đã đặt đất nước vào một trạng thái khủng hoảng bởi đồ ăn, lương thực, hóa chất, tàn phá môi trường sống và biển, thủy điện, hạt nhân, ô nhiễm không khí và ung thư đang ở Top đầu thế giới.

Ý nguyện của ông là “Xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” được trông cậy vào hệ thống Chính trị mà giai cấp Công – Nông làm lãnh đạo đi vào ngõ cụt hoàn toàn bởi sự dối trá, ngu dốt, kiêu ngạo đến cùng cực.

Ý tưởng của ông Hồ Chí Minh là ý tưởng có động cơ tốt, nhưng ông có một sai lầm kinh khủng, đó là ông quá tin vào khả năng của ông và con người nói chung. Ông theo Le – nin với tư tưởng “Học , Học nữa, Học mãi” để nâng cao nhận thức, nhưng ông đã quá tin vào lựa chọn của mình.

Kiến thức thì vô hạn, “ông” học nhiều, nhưng “ông” không phải là thánh, chỉ người ta tôn thờ mà tự phong “ông” thành thánh mà thôi.

Đối với con người, sai lầm là điều dễ hiểu, càng tự tin, càng làm lớn, sai lầm càng lớn, gây hậu quả càng nghiêm trọng.

Suốt chiều dài Thánh Kinh, Chúa dạy con người ta rằng họ không tốt, ngu dốt, vì thế con dân Chúa luôn hướng lên Thiên Thượng, luôn học hỏi, nhưng không bao giờ nghĩ mình biết hết hay cho rằng lựa chọn của họ luôn đúng.

Lựa chọn là của con người, nhưng đúng hay sai, thành hay bại là do ý Chúa, không phải chúng ta.

“Mưu sự tại Nhân, thành sự tại Thiên”, người xưa đã dạy, tại sao chúng ta lại đi theo con đường đó.

Nghề đấm đá cũng như nghề giáo, nghề bác sĩ … bản chất là nghề có nghĩa, nhưng nếu làm sai, không tỉnh táo sẽ trở thành công cụ của sự thối nát.

Nghề đấm đá được huy động để dẹp người biểu tình tại Sài Gòn ngày 8/5/2016

Tuy chỉ làm nghề tay trái, nhưng những chàng Săn bắt cướp tự nguyện ở Sài Gòn là những nhân vật tôi kính trọng.

Không một tấc sắt trong tay, họ theo đuổi từng thằng lưu manh, đưa chúng ra ánh sáng.

Họ cũng có gia đình, vợ hoặc chồng con, không sắc phục, không phương tiện hỗ trợ….

Họ là đại diện cho một Việt nam tương lai, con cháu ta sẽ kính trọng họ.

Và bản thân tôi thích họ hơn ông Hồ Chí Minh nhiều vì họ rất biết họ là ai.

Trần Hoàng Anh trao tài sản cho nạn nhân bị cướp là anh Nguyễn Thanh Tùng

 

Ảnh lấy từ http://news.zing.vn

Bản thân tôi là người hoàn toàn bình thường như nhiều triệu tín đồ Tin lành khác, và tôi không thần tượng ông Hồ Chí Minh.



Đà nẵng ngày 8/5/2016

Khi các dòng hải lưu chảy ngược lên phía Bắc

.

Một ngày đẹp trời, tôi bảo các con leo lên xe và đi về phía nam Việt nam. Tôi biết đất nước này đẹp lắm, muốn chỉ cho chúng nó thấy đẹp như thế nào.

Bãi biển đầu tiên chúng tôi ghé vào là Cửa lò. Cửa lò hoang sơ, nước biển xanh, người dân thật thà nhưng Cửa lò nghèo quá, chưa phát triển được gì so với tiềm năng của nó. Chúng tôi chụp ảnh lưu niệm, nơi có những cây phi lao rung mình nhẹ trong gió.

Cửa Lò

Cũng một ngày đẹp trời, ở San Jose (Cali) tôi cũng bảo các con leo lên xe, cũng đi về phía Nam.

Chúng tôi đi về phía Los Angeles và ghé vào đó.

Bãi biển thứ 2 từ ngày chúng tôi đến Mỹ là ở San Diego. Trước đó vài tháng, chúng tôi đã đến biển ở San Francisco.

Mỹ có lẽ là thiên đường phong cảnh, những hàng cây thẳng tắp, “highway” (cao tốc) bất tận, nước biển trong xanh, những “Aquarium” (viện hải dương học), nơi lưu tồn đủ loại các loài sinh vật biển tuyệt đẹp của Tạo hóa. Không khí Cali có nắng ấm, đôi khi se lạnh đủ để chúng ta cảm thấy sự trong vắt của thiên nhiên, của những con người luôn tươi cười nói lời xin lỗi khi nhỡ va nhẹ vào nhau, khi bất cẩn làm cản đường ai đó….

New Mexico Highway 10/7/2012

Ôi, nước Mỹ, làm sao họ có thể xây dựng một “thiên đàng” trên đất như vậy ?

Bạn có thể nghe đến những vụ xả súng, phân biệt chủng tộc, “stress” (căng thẳng) của cuộc sống … nhưng dường như bạn sẽ chẳng thấy những điều đó khi bạn sống ở đây, bởi vì đó là đất nước mà hầu như mọi thông tin không thể bưng bít, và bạn có thể biết rất nhiều thứ – mặt trái, mặt phải của một xã hội mà bất cứ xã hội nào cũng có; song, được sống ở đó, là công dân của họ là ước mơ của rất nhiều người trên hành tinh này.

Tiếp Cửa lò là Đồng hới, Quảng Bình. Bãi biển ở đây cũng đẹp, cũng hoang sơ, người dân chân chất, thật thà đến tội nghiệp. Có người dùng giếng khoan ngay trên bãi biển, dùng tay bơm nước lên. Họ bảo tôi nếm thử, nước trong mát ngọt ngào mùi quê hương.

Đồng Hới

Buổi chiều, bố con tôi mang nhạc cụ ra rặng phi lao chơi.

Vâng, đó là quê hương !

Đi gần chạm biên giới miền Nam, chúng tôi chuyển hướng sang phía Đông. Lúc đó là tháng 7, Arizona nóng dữ dội, chúng tôi tưởng như không vượt qua nổi mảnh đất này. Nó nóng hơn Sài Gòn, Hà Nội, ngay cả cái nắng miền Trung Việt nam cũng không bằng. Cũng may, lúc đó có vài giọt mưa, thời tiết dễ chịu hơn. Chúng tôi nghỉ lại ở điểm nghỉ chân trên cao tốc. Bước ra khỏi xe, chúng tôi không thể chịu được quá 2 phút. Không gian như trong lò bánh mỳ. Sợ nhất là điều hòa xe hỏng lúc này. Trước khi đi, bác sửa xe đã dặn lúc nào chịu được thì nên cho điều hòa xe nghỉ vì xe chạy đường xa, trời nóng quá, bật điều hòa liên tục, máy xe sẽ quá tải.

Xe mà hỏng trên đoạn đường này thì đúng là thảm họa.

Nghĩ mà sợ !

Arizona thang 7/2012

Có người nói “cuộc đời là những chuyến đi xa”.

Và cuộc sống của chúng tôi cứ như vậy, chúng tôi đóng gói và lên đường.

Con trai tôi bảo bố thật sướng, bố đươc làm điều bố thích, còn nó thì không. Tôi nói rằng con chưa đủ trưởng thành để làm điều con muốn, những quyết định sai có thể làm hại cuộc đời con. Bố 51 tuổi rồi, bố vẫn có những quyết định sai, có người 70 tuổi vẫn vứt rác ra đường, khạc nhổ nơi công cộng và làm những việc ngu xuẩn.

Đó là con người, con người thì bất toàn.

Và chúng tôi xuống Huế, biển Lăng Cô tuyệt đẹp, lên đỉnh đèo Hải Vân ngắm biển và thành phố.

Chúng tôi cũng đã rong ruổi dọc miền Nam nước Mỹ, qua các tiểu bang New Mexico, thăm Houston, Texas, Louisiana, Alabama, Florida.

Chúng tôi cũng đã trên những chuyến tàu tốc hành từ Milan đến Geneva , trên vùng núi Alps, ở Venice rực nắng, vượt rừng, băng núi trên chiếc xe tự lái từ miền Nam nước Đức đến Berlin cho đến những xứ sở văn minh Bắc Âu trên những chiếc tàu to lớn, ngủ đêm, vượt những eo biển kỳ vĩ.

Chúng tôi gặp nhiều khách du lịch, người Nhật, người Hàn, người Mỹ, người Hoa…. trên những con đường chúng tôi đi.

Chúng tôi tản bộ trên nền đường đá của Paris, ngắm nhìn những lâu đài cổ tuyệt mỹ của Cộng hòa Séc….

Sau khi chạy dọc miền Nam nước Mỹ, tới Florida, Tây Nam nước Mỹ, chúng tôi bám biển miền Đông, chạy dọc miền Đông qua tiểu bang Georgia, South and North Carolina, Verginia, Washington DC, Pennsylvania rồi vào New York.

Vâng, “cuộc đời là những chuyến đi xa “

Dù rằng thế giới đẹp lắm, nền văn minh của nó là lớn lắm, song quê hương tôi vẫn đẹp, đẹp vô cùng.

Chúng ta có Nha trang hiền hòa, biển phẳng lặng như một cái hồ lớn.

Nha trang đẹp lạ lùng, đẹp trong lúc thức, lúc ngủ và không quen với giông bão.

Rồi Đà lạt không khí trong vắt, mây mù phủ sườn núi, chúng tôi leo đèo, đi trong mây.

Và có những vùng đất, những núi rừng, những bờ biển như Cam ranh, Qui Nhơn, Mũi Né, Phú Quốc, Côn Đảo…

Đất nước của chúng ta là như vậy. Bạn có thể cởi phăng quần áo nhảy xuống đại dương mênh mông ở Mỹ Khê, Đà nẵng, ở Cửa Đại, Hội An trong dòng nước ấm tuyệt vời, rung mình vẩy nước như con thú hoang lên ngồi bãi biển thưởng thức….. con ghẹ nóng hổi do người phục vụ đem lại.

Và không giống như một thằng châu Á lạc lõng, co ro giữa biển Rostock gió rít miền Bắc nước Đức, San Francisco, San Diego (Cali) và những bãi biển miền Tây và Đông Mỹ lạnh lẽo mà chúng tôi đã đi qua.

Đương nhiên, nước Mỹ có Hawaii rực nắng, có biển Florida và nhiều nơi khác nữa, nhưng có đi, bạn mới thấy quê hương đẹp và quí nhường nào.

Biển quê hương đáng yêu biết bao nhiêu !

Những bãi biển ở Mỹ và châu Âu chúng tôi đi qua nước lạnh lắm, người Châu Á mình không chịu được.

Tôi không phủ nhận thế giới nhiều nơi đẹp đẹp lắm nhưng quê hương ta đẹp chứ….

Nha Trang

Và có một tiếng kêu lớn, một tiếng nổ xé tai, và tiếp đó là sự tàn phá…

Những kẻ yêu thiên nhiên, những kẻ coi thiên nhiên như người bạn tri kỷ, đối xử trên nguyên tắc “không mang gì thêm và không lấy gì đi”.

Những kẻ không dám vứt mảnh nilon, kẹo cao su xuống đất.

Những kẻ khi vào nơi bảo tồn cầm theo nước rửa tay sinh học vì không muốn hóa chất làm bẩn đất.

Một ngày tháng 5 ấm áp trên bãi biển Hòn Chồng tuyệt mỹ ở Nha trang, tôi và các con không dám xuống tắm vì có thông tin cho rằng các dòng hải lưu có thể đưa những hóa chất, kim loại nặng của Formosa ra tận Phú Quốc. Vùng biển tử Hà Tĩnh đến Nha trang vẫn trong khu vực nguy hiểm vì những chất này cuộn theo dòng biển, sóng ngầm có thể cuốn lên. Mọi người hủy các tour du lịch đến các bãi biển miền Trung, cá tôm chết do độc tố nào đó, một số kẻ thất đức thu mua không biết đem đi đâu, hải sản ngư dân đánh bắt xa bờ bị ngờ vực liên quan đến cá tôm chết do bị độc tố, không ai dám mua, các khu vực nuồi trồng thủy sản ven biển bất ngờ phá sản vì tôm cá chết….

Cá chết nghi do Formosa

Vnexpress vừa cho đăng Việt nam xếp thứ 170/180 về chất lượng không khí, nằm trong Top 11 quốc gia có chất lượng không khí thấp nhất thế giới (Vnexpress).

“Sau vấn nạn cá chết (từ Vũng Áng), liệu có vấn nạn bùn đỏ (red mud) do bauxite Nhân Cơ, hay vấn nạn mây độc (toxic cloud) do nhiệt điện Vĩnh Tân 2)?” (theo daohieu.wordpress.com)

Rồi mười mấy lò điện hạt nhân đang định xây dựng tại Miền Trung mà hiểm họa khôn lường như các chuyên gia nước ngoài đã cảnh báo.

Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn đã nói:


“Vì sự sống còn của đất nước, tôi thiết tha đề nghị Chính Phủ VN cấp tốc tổ chức cuộc trưng cầu dân ý về chương trình Điện hạt nhân quá tham vọng, không kinh tế và vô cùng nguy hiểm cho đồng bào vô tội”

Theo BBC

Về ăn uống, các thực phẩm bẩn từ Trung Quốc, các loại hóa chất bảo quản, thuốc trừ sâu phun tràn làn, nạn ung thư đang đứng Top đầu thế giới; không những thế, do cơ chế, do giáo dục, vô trách nhiệm của bản thân người tham gia, tham lam, tàn ác, người Việt nam đang tự đầu độc lẫn nhau.

Chỗ nào nghi vì thép mà bẩn biển thì phải làm cho ra nhẽ. Nhưng chỗ không có thép mà thế này thì cái nhẽ nó ở chính chúng ta.
( Ảnh từ mạng xã hội)

Chưa bao giờ, chúng ta cảm thấy hoang mang, mất phương hướng, lo sợ đến thế: từ không khí chúng ta thở, đồ chúng ta ăn, nước biển chúng ta tắm đều có thể giết chết dân tộc này, trong đó có các bạn, tôi, con tôi và con cháu các bạn.

Lục tìm lịch sử, chúng ta thấy ông cha đã “xẻ dọc Trường sơn đi cứu nước” để con cháu có ngày hôm nay sống trong ……. bất an và lo sợ.

Câu hỏi đặt ra là cứu cái gì, nội chiến hoang tàn, khoảng 3 triệu (hoặc hơn) người Việt ở cả hai phía bị giết.

Người ta sẵn sàng chửi rủa, hò hét khi chạm vào lòng tự hào bởi sự ảo tưởng và mê hoặc nào đó.

Dư luận viên (Ảnh từ mạng xã hội)

Đứng trên tầng 9 của khách sạn sát biển Hòn Chồng, nhìn các con chơi cát, biển đẹp đến nao lòng nhưng tôi không cho các con xuống tắm. Tôi nói các con đợi hết tháng 6, khi các dòng hải lưu chảy ngược lên phía Bắc, các con sẽ được đắm mình trong biển quê hương.

Chúng ta tìm cách “giải phóng” một đất nước nhưng khi con cháu chúng ta lớn lên, chúng ta muốn nó ra khỏi nơi đây, ở Mỹ, ở Úc, ở Châu Âu hay nơi nào đó thật xa. Chúng ta đổ lỗi cho nhận thức người dân. Không sai ! Nhưng khi người dân một phần nhận thức được rằng, Đảng Cộng sản không đại diện cho tâm tư và nguyện vọng của họ, chính quyền lại tìm cách đàn áp, bắt bớ.

Nhiều người muốn tìm đại diện cho mình mà không phải Đảng Cộng sản, họ muốn minh bạch trong mọi thứ, để họ được lựa chọn cái gì thích, cái gì không, không phải trong sự bất minh, tù mù và sợ hãi.

Biểu tình 1/5/2012

Rồi một tầng lớp nổi lên cứng rắn hơn, đứng về phía Đảng Cộng sản, tin vào con đường dân tộc đã đi. Họ nói rằng môi trường là vấn đề của toàn thế giới, họ nói rằng không muốn Việt nam thành Syria hay Irac, họ nói rằng tượng đài ở đâu trên thế giới cũng có, tượng đài là cần thiết, Hồ Chí Minh là muôn năm.

Họ tăng lương cho lực lượng vũ trang, tăng số lượng tướng lĩnh và bổng lộc, không cho các cá nhân trong lực lượng vũ trang ra nước ngoài nếu không vì lý do thật đặc biệt và bảo vệ chính quyền bằng mọi cách.

Không cho ra nước ngoài, không được nhìn thế giới thì làm sao biết được họ ra sao để thay đổi mình ?

Lực lượng này có thể sống tốt qua ngày, tuy chưa được ra nước ngoài, song con cái họ cũng hướng ngoại vì cũng như chúng ta, họ cũng sợ cái ăn, cái thở, cái tắm trên quốc gia này, và họ yên tâm sống hơn chúng ta vì họ có súng đạn, có quân đội bảo vệ chính kiến của họ, không ít trong họ sẵn sàng chửi rủa, đòi giết, đánh, đạp những người khác chính kiến, đơn giản là vì ai đó không giống họ.

Hành động đó có đáng là con người theo đúng nghĩa ?

Nhiều khi họ không biết việc mình làm hậu quả ra sao.

Bên cạnh đó, có những người không một tấc sắt trong tay, bằng lương tâm, bằng lý trí, họ sẵn sàng bị vả vào mặt, đánh đập, đạp, nhốt vào tù.

Họ được cái gì?

Mục tiêu của họ muốn được nổi tiếng?

Ăn tiền xúi dục của ai ?

Tôi không nghĩ như vậy !

Họ chỉ ghét sự ngu dốt, cơ hội, ảo tưởng hoặc dối trá.

Người ta bảo “đánh rắn phải đánh dập đầu”.

Thứ nhất, đối với các bạn, họ là rắn, nhưng đối với tôi, họ không phải, họ đại diện cho tôi và nhiều người như tôi.

Thứ hai, nếu họ là rắn thì nếu bạn định tìm cách đánh dập đầu con rắn nọ thì sẽ mọc ra hàng trăm, hàng ngàn con rắn khác.

Rắn này không có đầu, mỗi một chúng tôi sẽ là một đầu rắn.

Chúng tôi không có tấc sắt trong tay, chúng tôi chỉ muốn minh bạch, làm sạch chính quyền, không để sự ngu dốt, hoang tưởng lừa dối chúng tôi.

Chúng tôi và con cháu chúng tôi cần ăn, thở, tắm theo đúng nghĩa.

Người ta bảo chúng tôi làm được gì cho đất nước này mà nói lắm thế .

Bạn đã làm được gì hay là bạn đang ảo tưởng là bạn đang làm nhưng thực ra là các bạn đang tàn phá đất nước này bởi cái tôi của bạn quá to ?

Tất nhiên, tôi không nói tất cả.

Đó chỉ là câu hỏi.

Các con tôi đã đi chơi cát bờ biển về, chúng nó không dám tắm, chúng vẫn cười rất tươi vì chúng quá ngây thơ.

Nhiều người trong họ hàng của chúng đều là người Cộng sản hoặc có lối nghĩ của người Cộng sản.

Chúng và tôi không ghét họ, chỉ ghét lý tưởng và sự u mê.

Đành rằng ai cũng có lý tưởng, nhưng khi lý tưởng đem lại những hệ lụy rất xấu thì cũng phải xem lại lý tưởng của mình.

Hết tháng 6, khi dòng hải lưu chảy ngược về phía Bắc, tôi mong các con tôi lại được tắm biển quê hương.

Đất nước mình đẹp lắm phải không các con !

Bố xin Chúa giải cứu đất nước này khỏi sự u mê….và mong một ngày, các dòng hải lưu sẽ chảy ngược về phía Bắc.

Đành rằng  “Cuộc đời là những chuyến đi xa”, nhưng hãy đề lại gì cho cháu con…..

Nha Trang ngày 3/5/2016

Kẻ thù của dân tộc

.

Ôi Hà nội !

Cạnh cửa hàng mình có quán Spa làm đẹp, sửa móng chân, móng tay, dưỡng da…

Quán khá đẹp, các em trong đó nhìn cũng xinh tươi, nhưng cứ buổi trưa tới, một em xinh đẹp đi từ trong ra vứt toẹt vỏ cơm hộp cùng mấy cái nilon lằng nhằng ra vỉa hè.

Nhìn mà thấy thảm !

Phố Hào nam làm và sửa 20 năm nay mà vẫn chỉ có mấy cái cây mọc lún phún, cả phố toàn bê tông, đường sắt trên cao của anh bạn Tàu vẫn be bét, hỏi khi nào xong thì không ai trả lời được.

Bụi bẩn… mùa hè đến, nắng, bụi, rác quện vào nhau thì phải biết !

Đèo con gái đi chơi, qua các phố phường, thấy toàn bê tông, cây thì mọc lung tung, mỗi phố một loại cây, chẳng phố nào giống phố nào. Hai bố con vòng ra đường Láng ven sông Tô lịch đúng lúc tan tầm, một bên là con sông thối (thực ra là cái cống lớn), một bên là các dãy nhà ven đường, người ta vẫn phải sống, hít thở, ngồi ăn trong môi trường bụi, khói xe, mùi thối của sông bốc lên.

Con gái bảo;

– Sao họ khổ thế hả bố ?

Tôi bảo con gái:

– Có thể họ chưa có lựa chọn nào khác.

Đi một lúc đến Royal City của bác Nhật Vượng, mình bảo con gái là ở trong này, không khí được lọc, sạch sẽ hơn, không bao giờ mất điện, những người có điều kiện hơn, họ sống ở đây.

Vào đến nơi, bố con tạm thời quên đi cái không gian bên ngoài vừa …“nếm trải”.

Royal City, Hà nội

Trong một bối cảnh…“lùng nhùng” đó, vẫn có những người làm được những việc khác thường.

“Royal” mọc lên bên cạnh con sông thối, vẫn giữ được đẳng cấp của mình.

Còn có quá nhiều việc phải làm trên đất nước này vì chỉ có số ít giống Royal City mà thôi, xung quanh nó là sự tàn phá, dối trá, tranh giành miếng ăn, hung hăng….

Chiều ngồi gọi điện cho anh bạn, hỏi nó đang ở đâu, nó bảo đang đi từ Vinh ra vì có đám tang của một người họ hàng bị ung thư.

Nhà mình có người bị ung thư, chết vì ung thư, hôm nay, mẹ mình lại báo ông cậu ở quê có khối u thực quản…

Mẹ đương nhiên là buồn !

Rồi cậu nhân viên của tôi cũng có bà mẹ còn trẻ đã mất vì ung thư không lâu.

Hôm kia, có cậu khách hàng là kỹ sư cầu đường trong Cty thuộc UBND Thành phố Hà nội muốn mở cửa hàng rau sạch vì bố cậu ấy bị ung thư, cậu ấy lo cho chính bản thân cậu ấy và các con.

Cậu ấy lo cái ăn vì cậu lo với cái đà này, một ngày không xa, số phận cậu ấy và các con cậu ấy sẽ ra sao ?

Cậu ấy là kỹ sư cầu đường, hầm chui Kim liên là do Cty cậu ấy thi công. Cậu ấy bảo, làm được cái hầm thì khổ mọi đường, đủ các cản trở…

Nghĩ mà kinh !

Rồi khi làm đường, không biết trồng cây gì vì làm gì có qui định gì, mọi thứ cứ loạn cả lên.

Và thành phố cứ bê tông “mọc lên” !

Mình có hoang mang không ?

Ai bảo không ?

Nhớ đến Giáo sư Cù Trọng Xoay hát về một giấc mơ “những con đường rực rỡ nắng vàng, những con đường, hàng cây nối hàng…”:

Song thực tế là:

“Những con đường giờ nắng rát mặt

Khắp phố phường, hàng cây mới chặt

Gió xuân về, cuộn bay lá xanh

Gốc cây, vết nhựa còn tươi

Nhớ những bóng mát trưa hè

Bao năm qua ta đi về

Nay ta cưa cây đi rồi

Chắc sẽ nhớ mãi khôn nguôi

Hà nội rồi sẽ trơ bê tông

Như bị vặt lông…

Có gỗ rồi, chẳng lo gỗ lậu

Mỗi chim trời là mất chỗ đậu

Những con người, đang ra sức cưa

Nhân danh, xây dựng thủ đô

Nhớ những bóng mát trưa hè

Bao năm qua ta đi về

Nay ta cưa cây đi rồi

Chắc sẽ nhớ mãi khôn nguôi

Hà nội rồi sẽ trơ bê tông

Như bị vặt lông…

Hà nội rồi sẽ trơ bê tông

Như bị vặt lông…”

 

Rồi cũng một ngày, đèo con gái đi chơi qua đường Hùng Vương cạnh Lăng Bác. Mình chỉ cho con gái xem hai hàng cây bên đường và nói rằng năm 1975, khi bố còn nhỏ, những chiếc cây này đã được trồng.

41 năm rồi, nó ít tán, đứng vô duyên giữa con đường bê tông to lớn, thẳng thớm ra Lăng Bác.

Mùa hè, Hùng Vương vẫn nảy lửa vì  nóng.

Đường Hùng Vương

Tôi nói con lùi lại một tí, nhìn đường Phan Đình Phùng, đi thêm chút nữa ra Hoàng Diệu.

Tôi bảo con là những con đường và cây này người Pháp trồng và xây.

Người ta bảo xà cừ không phù hợp…, nhưng họ đã nghĩ ra cái gì hay hơn chưa, cứ làm được như người ta đã rồi hãy tỏ ra khôn hơn.

Đường Phan Đình Phùng

Rất tiếc, Hà nội chỉ còn vài con đường như thế !

Khi nói chuyện với cậu kỹ sư cầu đường, mình nói trong một tổng thể xây dựng, tôi cho bê tông là dễ nhất, cứ có tiền, kỹ sư, nhân lực là ta xây, khó nhất vẫn là không gian sống – cây xanh, công viên…, nay ta cứ đi làm cái dễ – bê tông, bê tông và bê tông…

Mình cảm thấy ngột ngạt !

Tiếng kêu của mình có thể sẽ chìm vào quên lãng.

Mình sợ cái dân tộc đánh Mỹ này.

Hôm qua, con gái hỏi:

– Sao Mỹ sang giúp mình mà mình lại đánh họ ? 

Tôi bảo;

– Giả sử nhà hàng xóm mình là nhà thông minh, khôn hơn nhà mình, văn minh hơn, vợ chồng tôn trọng nhau. 

Họ biết dạy con cái, không đánh trẻ con, kinh tế gia đình tốt. 

Nhà mình ngược lại, dạy con kém, đông con, các con không được dạy dỗ đàng hoàng, bố mẹ hay đánh nhau, đánh chửi con cái…

Trang phục quan quân ta ngày xưa

Một ngày, ông hàng xóm thấy nhà mình ngu, đất rộng, có ao thì muốn sang chiếm hữu, mặt khác, cũng muốn dạy cho nhà mình văn minh hơn, dạy cách ăn mặc, xây nhà, cách cắt tóc gọn gàng, đàn ông không để búi tó, đi guốc gỗ mà phải cắt tóc ngắn, đi giầy; dạy mình viết chữ quốc ngữ, không theo hệ chữ Hán, dạy mình biết lịch mặt trời, dạy mình yêu Đức Chúa Trời, bỏ đi các tôn giáo hủ lậu Trung Hoa, Ấn Độ, sống theo văn hóa mới. 

Họ dạy rất nhiều bên cạnh việc chiếm hữu (vì trên đời, có ai làm không cho ai cái gì, trừ khi bố mẹ đối con cái); và có thể nói, tất cả những cái gì xung quanh con hiện nay,  từ cái bóng đèn, quần áo con mặc, bàn chải đánh răng, cái nhà con ở, cái quạt, cái điều hòa, gạch men con đang đi ở trên, đôi giầy chân con đang mang, cái đồng hồ cho con biết giờ giấc ngày tháng cho đến gần như tất tần tật…đều là di sản văn hóa của họ.

Nhà mình đông con, bố mẹ cũng ngu và dốt….Rồi, một trong số các con nhận ra nhà mình lạc hậu và ngu thì tìm cách tiếp cận, cầu thị học hỏi người hàng xóm….Những đứa con đó phát triển tốt, có nhiều cơ hội, nhiều đứa được ông hàng xóm đem về nhà (mẫu quốc) nuôi. Bố và mẹ do không được ăn học, sinh ra từ gia đình nghèo khổ thất học, thấy người ta giỏi thì buồn, khả năng có hạn mà lại muốn giữ thể diện cho mình và các con, cộng tính bảo thủ, nghĩ mình giỏi giang, lại dựa vào niềm tin tôn giáo hủ lậu, hoang tưởng, lại thấy người hàng xóm cắm dùi chiếm đất tự cho rằng nhà mình là “sân sau” của họ (thuộc địa) …thì tìm cách ngấm ngầm rồi công khai chống lại.


Bố mẹ cùng các em còn lại của con tìm hỗ trợ của những người hàng xóm khác để chống lại người hàng xóm và một số anh em của con đi theo người hàng xóm đó. Bố mẹ đánh lại người hàng xóm để khẳng định đất đai, ao, vườn là của ông cha nhà mình để lại, không phải “sân sau” của ông hàng xóm đó. 

Các con gọi anh em con đã đi theo người hàng xóm là người xấu (là thế lực thù địch,  là ngụy).

Thời cơ đến, bố và các em con đã làm được việc đó, lấy lại đất tổ tiên, đuổi ông hàng xóm và con cái họ về nhà (“mẫu quốc”).

Giải phóng Điện biên

Chúng ta tìm cách xây lại nhà và ao ta theo cách của chúng ta, đem nhốt những đứa em “lầm đường lạc lối” vào tù, lấy nhà cửa, ruộng vườn, đất đai của anh em con chia cho các con.


Và chúng ta có chủ quyền và độc lập, “xây dựng” nhà, vườn, ao “đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” (HCM) theo cách của bố mẹ.


Rồi không may, một ông hàng xóm khác văn minh hơn, thông minh hơn nhảy vào. Ông này muốn giúp những anh em bị cầm tù, bị cướp nhà cửa ruộng đất của các con. Theo cách khác, ông này không cắm dùi ghi biển nhà, vườn, ao của chúng ta là ‘sân sau’ (thuộc địa) của họ nữa. Bố mẹ nhắc nhở các con rằng đó là kiểu chiếm hữu mới mà trong sách của chúng ta gọi là chủ nghĩa thực dân kiểu mới. Tuy nhiên, anh em bị cho là “phản bội” của các con có hướng đi mới, có người giúp đỡ mới. Nhà mình bị chia rẽ giữa bố mẹ, các con và những người anh em kia. Nhà ao vườn đều bị phân chia cho các anh em “phản bội” của các con. 

Anh em con đặt tên nhà được chia theo tên khác, được khu phố (Liên Hiệp Quốc) công nhận. 


Và bố mẹ rất bực mình về chuyện này, bố mẹ muốn nhà đất ông cha để lại phải có cùng một tên, bố mẹ cùng các con một lần nữa lại bí mật và công khai chống lại người hàng xóm mới và những người anh em “phản bội” của mình. Bố mẹ một lần nữa lại tìm sự hỗ trợ của những người hàng xóm mạnh khác để chống lại người hàng xóm và những người anh em “phản bội” đó. 

Bố mẹ lại gọi họ là “thế lực thù địch, là ngụy”.


Năm tháng trôi qua, nhà mình đổ máu nhiều, và một ngày tháng tư, nhà mình lại có thể gọi chung một cái tên. Bố mẹ lại bắt những anh em “phản bội” của các con vào tù, đày đọa, lấy nhà đất của cải cùa họ mà chia cho các con, đuổi người hàng xóm và con cái họ về. 

Ngày tháng 4

 Bố mẹ không công nhận sự giúp đỡ của họ. Bố mẹ có quyền khẳng định phẩm giá và thể diện của mình, và việc bố mẹ muốn giữ đất cha ông là việc lớn, việc nghĩa, tại sao họ lại can thiệp, dùng bạo lực khi bố mẹ và các con không muôn nghe theo họ.


Và bố mẹ lại xây dựng nhà ao vườn theo cách của mình.


Và “Hà nội vẫn trơ bê tông, như bị vặt lông” sau 41 năm như các con đang thấy !

Con ạ, nếu con muốn làm việc gì đó, muốn giúp ai đó, con nói họ không nghe, hãy để cho họ tự lựa chọn và quyết định vận mệnh của mình, đừng có luôn luôn dùng bạo lực như những người hàng xóm chúng ta thấy, trừ khi ai đó dùng bạo lực chống lại các con.

Đối với rất nhiều trường hợp, bạo lực không phải luôn là lựa chọn khôn ngoan.


Đấy là câu trả lời cho câu hỏi của con:

– Sao Mỹ sang giúp mình mà mình lại đánh họ ? 

Hà nội mấy hôm nay ngột ngạt quá. Bố muốn đưa các con đi đâu đó. Chú T, nhân viên của bố muốn bố về quê dân tộc của chú ở Yên Bái, nhưng chú nói trước là sông chẳng ra sông, rừng chẳng ra rừng, suối chẳng ra suối, họ phá hết rồi…

Chú còn nói thêm:


– Chỉ được cái heo hút thôi !


Bố nản quá và quyết định cho các con đi Nha trang, Đà lạt và Đà nẵng để lên núi, để xuống biển, để hít thở.

Đâu đó, chúng ta vẫn đang phá rừng, chặt cây, làm thủy điện, điện hạt nhân. Chúng ta vẫn cho rằng chúng ta là vĩ đại. Chúng ta vẫn đi theo cái văn hóa và các tôn giáo của chúng ta, của người Hoa, của người Ấn và còn tin vào cái “tôn giáo Vô thần”, tin vào chính mình, tin vào “bàn tay ta làm nên tất cả, có sức người sỏi đá cũng thành cơm” (Hoàng Trung Thông).  Chúng ta vẫn nhổ ra đường, đái ra ao, ỉa gốc cây, đánh chửi nhau, tranh giành miếng ăn và chúng ta vẫn không thể từ bỏ ý nghĩ cho rằng chúng ta là vĩ đại bởi 4000 năm văn hóa và tôn giáo. 

Chúng ta vẫn vào chùa cúng vái để khẳng định tính “tôn giáo, văn hóa truyền thống ưu việt” của ông cha. Chúng ta sẵn sàng tẩy chay, chửi bới, xúc phạm, đánh đập… tất cả mọi thứ (nếu chúng trong vòng tay của chúng ta), miễn là chúng không giống với “niềm kiêu hãnh” của chúng ta. Ngày giỗ tổ, chúng ta vẫn chen chúc để khẳng định tính “truyền thống và ưu việt” của cha ông.

Dường như chúng ta chưa bao giờ hiểu được xuất phát điểm yếu kém, lạc hậu, ngu muội của chúng ta để tìm cách cầu thị mà vươn lên; nhiều khi, chúng ta lại “tuyệt vọng tin vào mấy khúc gỗ được phủ một lớp bụi có tên lịch sử”….

Thổ dân Đà lạt

Bố biết tiếng kêu của bố có thể nhiều người cho là tiếng kêu vô vọng, lạc lõng, chìm vào không gian “văn hóa, tôn giáo” ở xứ này.

Song các con ạ, nơi đây bố mẹ, ông bà các con đã được sinh ra, nuôi lớn, và bố phải nói để nó tốt lên.


Hãy cố yêu quí những gì chúng ta đang có ở đây và làm nó tốt lên bằng cách chỉ đích danh kẻ thù của chúng ta là cái gì và là ai ?


Nó chính là cái văn hóa và các tôn giáo chúng ta đang tôn thờ .

 

 

 

Hà nội ngày giỗ tổ 2016

Rất khó để…kệ…..

Mục sư Bùi Quốc Phong, quản nhiệm Hội thánh Tin lành Hà  nội

Nếu sáng ngủ dậy, bạn thấy vẫn còn hơi thở trong lỗ mũi, tôi cho đó là một hạnh phúc.

Báo chí nói Việt nam đứng Top 2 trên thế giới về tỉ lệ ung thư.

Đại sứ quán Hoa kỳ công bố mức ô nhiễm ở Hà nội ngang bằng Bắc kinh.

Cứ mở “facebook” ra là thấy thiên hạ chửi – chửi Tổng Bí thư, chửi Chủ tịch nước, chửi tất, đặc biệt là cứ các đồng chí nào trong bộ máy chính quyền là bị chửi.

Bác xe ôm bảo bây giờ, chỉ cần một Đảng khác lên hợp pháp, bất kể nó là cái đảng gì, đảng cướp cũng được, miễn không phải Đảng Cộng sản là người ta theo hết vì dân bây giờ mất lòng tin hoàn toàn vào bộ máy Chính quyền.

Mình ngẫm ra cũng thấy đúng.

Vừa rồi, mục sư nhà thờ Tin lành Ngõ trạm Hà nội  Bùi Quốc Phong – người hoạt động Tin lành thuần túy,  đi thăm viếng anh em ở Đồng Hới, Quảng Bình cùng một số người cũng bị ai đó đánh.

Báo chí đương nhiên là không biết, tôi gọi điện hỏi thăm anh em và biết điều đó.

Những người hoạt động nhân quyền cũng bị đánh.

Tất nhiên là người ta bảo có lý do.

Linh mục Tom Uzhunnalil. Ảnh: MIRROR

Một vị linh mục yêu Chúa vừa bị IS đóng đinh trên trên thập tự giá.

Cơ đốc nhân cầu nguyện cho ông.

Theo xaluan.com

Vợ mình thì suốt ngày muốn cả nhà đi ra khỏi Việt nam, đi thật xa.

Sáng đi ăn phở và giảng giải với vợ rằng chúng ta đang có cái ăn, cái mặc, cái nhà để ở, và hãy sống biết ơn những người xung quanh.

Mình cũng nói rằng dù sao ẩm thực Hà nội cũng mang một nét văn hóa, mình đi xa sẽ rất nhớ nó, tuy rằng nhiều khi, mình cũng chẳng biết mình đang ăn gì.

Ừ thì biết là ăn phở thì có bánh phở và thịt, tuy nhiên, ngoài những cái đó ra còn có cái gì nữa thì mình không biết.

Nói về quê hương, ta cứ tạm nói về cái ăn như thế !

Tối qua xem bộ phim về một thầy thể dục ở Mỹ dạy ở một trường trong khu vực khó khăn tên Farland, CA.

Thầy có lúc đã định bỏ cuộc nhưng với tình thương và nhiệt huyết, thày và gia đình đã vượt qua.

Mình đã ở Đức 10 năm, ở Mỹ 1 năm, những cảnh đó ở nước Mỹ ăn sâu vào đầu mình, một đất nước mà các giới hạn dường như biến mất. Mình mơ về nó, về những giá trị mà dường như không ở đâu trên hành tinh này có thể đạt được. Tuy nhiên, mình cảm thấy mình quá ngu để có thể sống ở đó, mình thuộc về nơi “rừng rú” này, nơi mà người ta có thể sẵn sàng vạch “chym” ra đái ngoài đường, khạc nhổ ngay trước mặt người đang ăn ở vỉa hè, ném bịch rác từ tầng cao xuống đường, hồn nhiên xả nilon rác xuống biển, sông hồ; đất nước mà người dân thù ghét Chính quyền, nơi mà người ngồi lê nhiều hơn người làm việc, nơi mà hầu như tất cả các tài xế ngồi lên một phương tiện hiện đại nhưng đầu óc và nền giáo dục đã không đủ để họ có thể cư xử như một người hiểu biết khi tham gia giao thông, nơi mà thế giới đang tìm cách loại bỏ điện hạt nhân nhưng Chính quyền lại tìm cách xây dựng nó, nơi mà Đức Chúa Trời là Đấng mà rất nhiều người dân ở các nước văn minh tôn thờ, song chúng ta chối bỏ và thù ghét.

Rối bời trong các suy nghĩ, lòng biết ơn, nghĩa vụ, sống sót, và hình như chúng ta đều sống như vậy.

Tôi nhận thấy có mấy thành phần đang chi phối hơn 90 triệu dân này, đó là Đảng Cộng sản, quân đội, cảnh sát, hệ thống thuế….

Tôi thấy rằng trước kia, thông tin bị che giấu, người ta ủng hộ Đảng Cộng sản, ngày nay không thế nữa.

Đảng Cộng sản đã dần lộ rõ những sai lầm nguy hiểm của họ.

Ai cũng muốn có cuộc sống bình yên, chấp nhận chết dần, miễn là không chết ngay vì bản chất, chúng ta ai chẳng đang chết dần và đương nhiên, Đảng Cộng sản cũng vậy. Họ không muốn gây chiến với Trung Quốc vì họ chán ghét chiến tranh, tôi cũng vậy; họ không muốn loạn, tôi cũng vậy, và họ bằng mọi giá giữ lấy Chính quyền của họ.

Tôi thấy họ phong tướng trong quân đội và công an nhiều hơn, cuộc sống của sĩ quan quân đội và cảnh sát được cải thiện đáng kể và thành phần này không muốn hỗn loạn để yên bề gia thất…

Thành phần đó bảo vệ Chính quyền như bảo vệ nồi cơm của mình.

Và phải nói, bây giờ, trong bộ máy Chính quyền, quân đội, cảnh sát, chắc còn rất ít người tin vào lý thuyết Cộng sản, nhưng họ muốn giữ chính quyền giống như giữ nồi cơm của họ mà thôi.

Khi mà một hệ thống tồn tại dựa vào cơ hội và dối trá thì không biết đất nước này sẽ đi về đâu.

Một số đang sống và sẽ chết, đa số trong chúng ta đang tự đầu độc mình và khả năng là sẽ chết nhanh.

Và chúng ta không làm được gì cả.

Tôi thấy bất an khi nhìn ra đường phố !

Một thằng láu cá đi qua nháy mắt bảo:

– Kệ mẹ nó thôi, cứ sống đi !

Kệ được thì đã không nói ….

Ngày cuối tháng 3 năm 2016.

HQ

Nếu không bừng tỉnh

 Khổ nhất là cúi đầu nhắm mắt mà bắt chước cả cái học vấn luân lý của bọn Tống Nho và rước lấy cái độc hại mê mộng khoa cử, khiến cho dân khí hèn yếu, quốc vận suy vi, rồi thì thầy sao trò vậy, dính chùm với nhau một lũ hư hèn chìm đắm như ngày nay. Cao Ly [Triều Tiên] cũng thế, vì họ cũng bắt chước Tàu một cách “chụp hình” như ta”. Cụ Đào kêu trời với các thói phong thuỷ, vàng mã, bói toán, cúng sao và các kiểu mê tín dị đoan của người Tàu du nhập vào Việt Nam, mà người Nhật quyết không theo.

Năm 1853, ở Nhật Bản thời Mạc Phủ, 4 tàu chiến Mỹ của Đô đốc Perry lù lù tiến vào cửa biển Uraga mà không hề báo trước. Họ bắn một loạt đại bác lên trời thị uy, rồi đòi gặp chính quyền. Yêu sách của họ là Nhật Bản phải mở cảng biển cho tàu Mỹ đến giao thương.

Trong lịch sử Nhật Bản, sự kiện này là điểm khởi đầu của công cuộc duy tân tự cường theo chủ trương “thoát Á”, “Tây học” để hiện đại hoá nước Nhật.

4 chiếc tàu chiến Mỹ và loạt đại bác của chúng đã làm cho người Nhật bừng tỉnh, ngỡ ngàng trước mức độ phát triển của phương Tây và sự lạc hậu, hèn kém của nước Nhật sau 250 năm bài ngoại, gần như chỉ giao thương với người Trung Quốc. Sự ngỡ ngàng của người Nhật trước những thành tựu phát triển của Mỹ và châu Âu còn kéo dài hàng chục năm sau sự kiện đó.

Năm 25 tuổi, ở cảng Yakohama, nhà khai sáng Fukuzawa Yukichi lúc bấy giờ nhìn thấy những con tàu biển của Tây đồ sộ, chạy bằng máy hơi nước. Ông ngợp. Tiếp xúc với Tây, Fukuzawa thất vọng, vì: “Họ không hiểu. Nghe họ nói, tôi cũng không hiểu. Nhìn vào hàng chữ trên các bảng quảng cáo, các tờ cáo thị, tôi không đọc được”.

Không chịu được, người Nhật quyết Tây học. Trong cuốn sách “Nhật Bản duy tân 30 năm” xuất bản năm 1936 tại Sài Gòn, cụ Đào Trinh Nhất mô tả cuộc duy tân của người Nhật: “Từ nhỏ đến lớn, từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, nào là chính trị, giáo dục, nào là văn hoá, võ bị, nào là công thương, lý tài [ngân hàng], nào là cơ khí, nghệ thuật, cho đến những chuyện y phục tầm thường, tập quán lặt vặt, chẳng sót một vấn đề nào hay phương diện nào mà không hoá xưa theo nay, đổi cũ ra mới”.

Người Nhật duy tân theo Tây mà rầm rộ cứ như đi trẩy hội, quyết xoá bỏ những thói hư tật xấu, văn hoá hủ bại có nguồn gốc nghìn năm mà không thèm tiếc nuối. Chỉ với 30 năm duy tân thời Minh Trị, Nhật Bản trở thành cường quốc, đuổi kịp, thậm chí còn vượt nhiều nước châu Âu và Mỹ trên một số lĩnh vực công nghiệp.

Rồi cụ Đào Trinh Nhất than: “Người [Việt] mình học theo đạo Nho chữ Hán, chỉ trừ ra đọc âm là khác một chút thôi, còn thì bao nhiêu chế độ văn vật của Tàu bày đặt thế nào, mình đều rước lấy và phỏng theo giống y như thế ấy. Từ áo mão phép tắc chốn triều đình, lễ nghĩa luật lệ giữa dân gian, cho đến mọi việc từ chương, khoa cử, tang lễ, phẩm hàm… nhất thiết chuyện gì mình cũng in khuôn, ráp kiểu của Tàu, không sai một mảy. Trải mấy ngàn năm, hễ Tàu vẽ vời thay đổi cái gì, ta đều bắt chước đúng y cái đó, làm như theo đuôi dính gót người Tàu, không khác gì hình với bóng. Khổ nhất là cúi đầu nhắm mắt mà bắt chước cả cái học vấn luân lý của bọn Tống Nho và rước lấy cái độc hại mê mộng khoa cử, khiến cho dân khí hèn yếu, quốc vận suy vi, rồi thì thầy sao trò vậy, dính chùm với nhau một lũ hư hèn chìm đắm như ngày nay. Cao Ly [Triều Tiên] cũng thế, vì họ cũng bắt chước Tàu một cách “chụp hình” như ta”. Cụ Đào kêu trời với các thói phong thuỷ, vàng mã, bói toán, cúng sao và các kiểu mê tín dị đoan của người Tàu du nhập vào Việt Nam, mà người Nhật quyết không theo.

Sự phát triển vượt trội của châu Âu và Mỹ là ở các lĩnh vực khoa học – kỹ thuật, thể hiện qua phát minh, sáng chế, sản xuất công nghiệp, khai khoáng và chế biến. “Tây học” của Nhật Bản thành công rực rỡ ở tất cả những lĩnh vực này.

Việt Nam cũng từng có nhiều cơ hội “Tây học” với người Pháp, người Mỹ, người Nga, nhưng không thu được nhiều kết quả. Đến hiện nay, tất cả những lĩnh vực vừa kể của Việt Nam đều rất yếu, chủ yếu mới ở trình độ lắp ráp, vận hành, sửa chữa máy móc của thiên hạ, chưa phát minh, chế tạo được mặt hàng công nghiệp gì đáng kể, trong khi Nhật Bản đã làm chủ công nghệ vũ khí, máy bay, tàu biển, máy móc công nghiệp và giao thông từ đầu thế kỷ 20, chỉ sau có mấy chục năm Tây học. Việt Nam chưa từng có cuộc duy tân Tây học nào đáng kể và cho đến tận bây giờ, xét trên nhiều phương diện, nước ta giống Tàu nhiều hơn là giống Tây, nhất là về văn hoá, hủ tục. Mà có giống Tàu thì theo tôi cũng chỉ giống được Tàu xưa, không giống được Trung Quốc với nền khoa học và sản xuất công nghiệp phát triển thời nay. Bởi vì sau khi Nhật Bản, Hàn Quốc Tây học thành công, chính Trung Quốc cũng đã Tây học mạnh mẽ và gặt được nhiều thành tựu. Người ta chú trọng nghệ tinh, thực nghiệp, còn Việt Nam thì vẫn nặng nề tư tưởng học để làm quan, “mê mộng khoa cử độc hại”.

Thực sự, để phát triển mạnh, Việt Nam rất cần một sự bừng tỉnh, cần một phong trào Tây học giống cuộc duy tân 150 năm trước đây của Nhật Bản. Theo tôi, có thể bắt đầu từ việc quy định tiếng Anh là ngoại ngữ bắt buộc ở mọi cấp học từ phổ thông đến đại học, bởi tiếng Anh mà kém thì khó lòng “Tây học” cho tốt được.

‘Tôi thiết tha đề nghị VN đổi chính sách’

 

Vì sự sống còn của đất nước mến yêu, một lần nữa, tôi thiết tha trân trọng yêu cầu chính phủ Việt Nam hủy bỏ gấp chương trình điện hạt nhân.

Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn nguyên là Giám đốc Trường Cao đẳng Điện học và Trung tâm Quốc gia Kỹ thuật Phú Thọ (hiện là Đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh), Cố vấn Nha kinh tế, dự báo, chiến lược EDF Paris, Giáo sư Trường Đại học Bách khoa Grenoble và Viện kinh tế và chính sách năng lượng Grenoble.

GS. Nguyễn Khắc Nhẫn ‘thiết tha’ đề nghị chính phủ Việt Nam thay đổi chiến lược về năng lượng, năng lượng hạt nhân, trước tình hình biến đổi khí hậu.

Trước diễn biến biến đổi khí hậu đang diễn ra phức tạp ở Việt Nam, nhân 5 năm đánh dấu thảm họa sóng thần và nhà máy điện hạt nhân Fukushima, một chuyên gia về chiến lược năng lượng từ Pháp ‘thiết tha’ đề nghị chính phủ Việt Nam thay đổi chiến lược năng lượng, đặc biệt là năng lượng hạt nhân.

“Tôi rất buồn vì thảm họa Fukushima không lay chuyển quyết định của Chính phủ Việt Nam: một hai vẫn muốn làm điện hạt nhân. Thật là sai lầm khi cho rằng hạt nhân có thể cứu được trái đất khỏi sự nóng lên của thời tiết,” đó là quan điểm của Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn, chuyên gia về chiến lượng năng lượng, cựu cố vấn của hãng Năng lượng Quốc gia Pháp (EDF) và nguyên Giáo sư Đại học Bách khoa Grenoble.

Mời qu‎ý vị theo dõi toàn văn cuộc phỏng vấn của BBC với chuyên gia năng lượng sau đây.

BBC: Tại Hội thảo về chiến lược năng lượng cho Việt Nam tại Đại học Bách khoa Grenoble mới đây, sau Hội nghị Thượng đỉnh Quốc tế về Biến đổi khí hậu COP21, Giáo sư đã có những kiến nghị cụ thể gì?

GS. Nguyễn Khắc Nhẫn: Tôi đề nghị ba kế hoạch căn bản. Đó là khai thác và đầu tư mạnh vào năng lượng tái tạo, triệt để tiết kiệm năng lượng ở mọi lĩnh vực, khuyến khích việc nâng cao hiệu suất năng lượng.

Muốn thành công, Việt Nam cần thành lập Bộ Năng lượng tái tạo (như ở Ấn Độ), tăng cường hỗ trợ năng lượng tái tạo, đơn giản hóa thủ tục hành chính để đẩy nhanh thời gian thực hiện các dự án, giảm tỷ số đàn hồi (coefficient d’élasticité), chống lãng phí, triển khai các dự án thí điểm về cộng đồng dân cư năng lượng sạch, không lãng phí, không rác thải, phát triển giao thông sạch và đào tạo đội ngũ cán bộ.

Làm gì để giảm nhẹ?

BBC: Việt Nam đang trải qua đợt hạn hán ở nhiều tỉnh Miền Trung và Tây Nguyên, ngập mặn và xâm nhập mặn ở Đồng Bằng Sông Cửu Long, vựa lúa của cả nước, theo Giáo sư Việt Nam có thể làm gì để giảm nhẹ ảnh hưởng của biến đổi khí hậu?

GS. Nguyễn Khắc Nhẫn: Việt Nam là một quốc gia đối mặt với nguy cơ cao. Việt Nam xếp hạng thứ 26, nằm trong nhóm các nước có nguy cơ đặc biệt lớn. Những rủi ro cho Việt Nam cũng như các nước châu Á gồm bão ngày càng lớn và thường xuyên hơn, ngập lụt tăng cao do nước biển và sóng, lở đất do tan băng ở Himalaya, xói mòn, tài nguyên nước và dự trữ nước mềm giảm, mực nước biển tăng, ngập úng, mặn hóa, hiệu suất nông nghiệp giảm, đói kém, tử vong tăng, các bệnh tiêu chảy, dịch tả lan tràn do nhiệt độ tăng.

Ta hiểu tại sao phái đoàn Việt Nam, cũng như nhiều nước có nguy cơ lớn bị ảnh hưởng, tại COP21 đã đề nghị giảm ngưỡng từ 2°C xuống 1,5°C. Ngay trước ngày khai mạc Hội nghị ở Paris, Việt Nam đã quyết định ngày 25/11/2015, giảm lượng khí thải CO2, so với mức bình thường theo kế hoạch sau: 5% vào năm 2020, 25% năm 2030 và khoảng 45% năm 2050.

Khả năng thích ứng của Việt Nam thấp, do thiếu quyết tâm chính trị và tài chính. Những công việc đồ sộ cần thực hiện không được chậm trễ như : rà soát lại quy hoạch đô thị và kế hoạch phòng chống, xây dựng lại cầu đường và nhà cửa, bảo vệ các công trình, làm sạch hệ thống dẫn nước, bảo vệ các đê, đập, di chuyển dân cư… Đừng quên rằng nông nghiệp là nguồn sản xuất metan lớn (40 lần nguy hiểm hơn CO2). Các súc vật chăn thả gặm cỏ, đồng lúa, phân, và cây cỏ lên men cũng thải ra khí metan.

Cũng như các nước khác trên thế giới, Việt Nam phải xây dựng gấp rút nền kinh tế ít carbon. Nếu chúng ta càng trì hoãn, càng khó cho việc đối đầu với các đe dọa và thiệt hại sẽ lớn hơn, khó xử lý hơn. Tất nhiên, đó là một thách đố trường kỳ.

Không lay chuyển quyết định

BBC: Năm nay, Nhật Bản đánh dấu tròn 5 năm thảm họa sóng thần và sự cố nhà máy điện hạt nhân Fukushima, Việt Nam học được gì từ thảm họa này và theo Giáo sư, chương trình điện hạt nhân của Việt Nam có gì mới trước tình hình và xu hướng tới đây của biến đổi khí hậu?

GS. Nguyễn Khắc Nhẫn: 5 năm sau thảm họa, nhà máy Fukushima, với 8.000 nhân công (kĩ sư, chuyên gia, kĩ thuật viên) liên tục thay phiên nhau, vẫn còn là một công trường ngổn ngang với phóng xạ mạnh.

Bên ngoài, trên một diện tích rộng hơn 1.000 km2 bị ô nhiễm, hàng ngàn công nhân, kể cả SDF, bất kể nguy hiểm đã làm công việc khử nhiễm, cùng với 1000 công ty. Chi phí cho quá trình này ước tính chừng 25 tỷ euro. Đây chỉ là bước đầu vì chất phóng xạ (césium 134 và 137, strontium 90) đã ảnh hưởng 24 000 km2 trong những ngày đầu tiên của thảm họa.

Sự ô nhiễm lan đến phía nam, vùng Tokyo và đến 250 km về phía bắc. Cựu thủ tướng Naoto Kan, đương chức lúc xảy ra sóng thần, đã cho biết : thảm họa đã suýt khiến phải di tản 30 triệu dân vùng Tokyo, điều này có thể gây suy sụp quốc gia!

Tôi rất buồn vì thảm họa Fukushima không lay chuyển quyết định của Chính phủ Việt Nam: một hai vẫn muốn làm điện hạt nhân. Thật là sai lầm khi cho rằng hạt nhân có thể cứu được trái đất khỏi sự nóng lên của thời tiết. Thực ra, hạt nhân, trên đà suy thoái ngay cả trước thảm họa Fukushima, chỉ còn chiếm 11,7% tổng năng lượng điện thế giới (67,9% từ than, dầu mỏ, khí đốt – 16,3% thủy điện – 4,1% năng lượng mặt trời, gió, sinh khối). So với năng lượng sơ cấp toàn cầu, nó chỉ chiếm khoảng 5%.

Khác với những lời tuyên truyền không đúng sự thật, lượng khí CO2 thải ra trong toàn bộ các khâu của quá trình hạt nhân không phải thấp! Từ đầu đến cuối: khai thác mỏ, vận chuyển Uranium từ nước ngoài đến tận nhà máy chế biến, tạo ra vật liệu với các thành phần khác nhau, công trường xây dựng của nhà máy (xi măng, thép), chu kì của nhiên liệu, khai thác, tháo gỡ, tái xử lý, quản lý chất thải… Tổng lượng carbon khó mà bỏ qua được!

Vì sự sống còn

Điện hạt nhân quá nguy hiểm và bắt đầu đắt hơn các nguồn điện khác, kể cả năng lượng tái tạo. Trong thời gian COP21, sử gia về khoa học của Hoa Kì, Naomi Oreskes, khẳng định nhiều nghiên cứu uy tín đã chỉ ra rằng có thể thực hiện được một nền kinh tế không carbon và không hạt nhân, bằng cách tập trung vào gió, mặt trời, thủy điện, kết hợp với việc kết nối tất cả các lưới điện, với hiệu quả năng lượng và với quản lý nhu cầu hiệu quả.

Dù sao, năm 2030, phần hạt nhân sẽ chỉ đóng góp tối đa là 10% lượng điện của Việt Nam. Con số này nhỏ hơn nhiều so với số tỷ kWh lãng phí ở Việt Nam. Việc tiết kiệm năng lượng không gây nguy hiểm gì và chi phí nhỏ hơn nhiều so với việc xây dựng nhà máy điện hạt nhân.

Hàng chục và sau này sẽ là hàng trăm tỷ đô la đầu tư cho hạt nhân sẽ có hiệu quả kinh tế và xã hội lớn hơn nếu được dùng cho việc thích nghi với biến đổi khí hậu và phát triển mạnh mẽ năng lượng tái tạo của Việt Nam.

Không nên quên rằng khoảng thời gian từ khi lò phản ứng dân sự đầu tiên đưa vào hoạt động vào năm 1951 ở Mỹ đến thảm họa Fukushima ngày 11/3/2011 chỉ có 60 năm. Trong khoảng thời gian này, nhân loại chứng kiến 5 lần chảy tâm lò: 1 tại Three Miles Island, 1 tại Tchernobyl, 3 tại Fukushima. Trung bình, cứ 12 năm xảy ra một lần chảy tâm lò.

Vì sự sống còn của đất nước mến yêu, một lần nữa, tôi thiết tha trân trọng yêu cầu chính phủ Việt Nam hủy bỏ gấp chương trình điện hạt nhân.

Giáo sư Nguyễn Khắc Nhẫn nguyên là Giám đốc Trường Cao đẳng Điện học và Trung tâm Quốc gia Kỹ thuật Phú Thọ (hiện là Đại học Bách khoa thành phố Hồ Chí Minh), Cố vấn Nha kinh tế, dự báo, chiến lược EDF Paris, Giáo sư Trường Đại học Bách khoa Grenoble và Viện kinh tế và chính sách năng lượng Grenoble.

Theo BBC